Người đi, đi mãi không về

Đoan Hạnh là vết thương thành hình hài của gia tộc họ Thiều, trọn kiếp này.

Mặn mòi xứ biển

Cà Mau gần hay xa? Mũi đất tận cùng đất nước như mũi tàu băng vươn ra biển. Gần hay xa? Chỉ cần có lòng xa cũng...

Lu mắm của ngoại

Trước khi tiễn tôi lên xe, Philip không quên với giọng dặn theo, dù trước đó đã dặn đi, dặn lại cả tỷ lần “Nhớ xin ngoại...

Ký ức hẻm phố

Tôi yêu con hẻm ngay từ buổi đầu tiên chuyển về đấy, đã hơn mười lăm năm. Cũng giống như bao con hẻm khác của thành phố,...

Cuối đường hoa hồng vẫn nở

Bà Liên tức phát điên lên, không thể tin nổi. Lũ đàn ông bây giờ toàn đám bợm chợn, chúng nó chỉ biết nhìn vào cái lợi...

Ngày xưa có một làng nghề

Làng dựa lưng vào dãy đồi cao, bên kia đồi đã là huyện khác. Nếu được nhìn từ trên cao thì làng giống như chiếc khăn lụa...

Tiếng ca buông chùng thời gian

Tối nay đi nghe hát quan họ ở làng Diềm không? Lời rủ như buông lơi. Đi thì đi. Cũng chưa đi bao giờ. Một đêm đi...

Nghe hoa xoan

Biết là người không đợi nhưng hoa xoan vẫn nở. Đúng mùa. Những cánh trấu khép mở, dịu dàng tím. Sáng sáng ở góc phố quen, hiền...

Tháng Ba...

Làng tôi ở phía bên này đèo. Mùa về, hoa cà-phê nở trắng lắm, từ xa cứ nghĩ là đá vôi bạc phếch, lại gần mới thấy...

Rét nàng Bân

Sắp hết giờ học, trời lạnh đột ngột. Nhung ngồi ngay bên cửa sổ, chốc lại liếc nhìn những cành cây đang vặn mình nhanh dần lên...