Chợ ban đêm và những bông cúc trắng...

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN MỸ NỮ

Chủ nhật, 19/08/2018 - 02:32 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngày nào tôi cũng phóng xe đi về con đường này nên thuộc lòng từng ổ gà, mốp đá… Rồi ra, tôi cũng như chồng mình, trước đây. Cách gì thì cũng phải về. Về, dẫu biết không có ai chờ đợi. Về, dẫu một mình. Linh lập một bàn thờ nữa, ở đây. Thằng con trai tôi, nói: “Để ba canh má”. Tôi thắp nhang ngay sau khi mở cửa như, một cách chào: “Anh ơi! Em đã về” và ngồi rất lâu nơi bậc thềm rồi mới vào nhà, ngủ. Cái bậc thềm ấy, khuya khác mà những sớm mai, cũng rất khác.

Tôi thích dậy thật sớm để đi bộ ra cánh đồng. Đứng ở đó thấy lòng bình yên và êm ả đến lạ lùng. Tôi luôn tập thể dục ở khoảng sân phía sau vì ở nơi ấy tôi có thể nhìn thấy núi. Núi, với tôi luôn là một bí ẩn. Như sự ra đi tức tưởi của chồng tôi. Như sự không tồn tại của anh ấy trong cuộc đời này. Hai thằng út ít lôi về ngôi nhà của mẹ rất nhiều cây cảnh. Nói: “Để mẹ vui. Chị Ly biểu tụi con làm vậy”. Chồng tôi cứ thích tôi sinh nhiều. Chắc không phải để cho có mỗi mình anh ấy được hưởng những niềm vui, từ con cái. Làm sao không khốn khổ thêm khi phải hứng chịu những nỗi đau những muộn phiền, một mình. Nhưng được hưởng nhận bao hạnh phúc sướng vui, nghe ra, cũng chẳng khá hơn khi không còn đủ đôi. Cũng là điều tôi đã kịp thấu hiểu, khi mất chồng.

Tôi khóc nức nở ngày Ly, em kề Linh, lấy chồng. Khóc giữa giấc khuya khi ngồi trên bậc thềm ngôi nhà cũ cùng với thằng con trai đầu. Tôi say quá. Suốt cả ngày giữ phép để tiếp khách nhưng với Linh và cả thùng bia nó ôm tới thì tôi rất sẵn lòng để thả buông. Tôi uống nhiều và khóc dữ. Còn Linh uống nhiều nhưng trầm và im hung. Hai mẹ con, dẫu ít chuyện trò nhưng lại thấy rất gần thân, khi có được những khoảng thời gian thật hiếm hoi, ngồi lại bên nhau cùng dăm, bảy lon bia nâng lên hạ xuống. Linh khác chồng tôi trong cách làm ăn và khác hơn, ở kiểu uống. Chồng tôi càng uống càng vui. Linh càng uống càng buồn. Chồng tôi khi có rượu, bia thì luôn miệng nói, cười, kể chuyện tiếu lâm, làm hề, ngâm thơ và hát hò… Còn Linh, khi lai rai thì làm thinh. Ngó chồng tôi say, tức cười. Còn nhìn Linh say, muốn khóc.

Có được một thằng cháu, thích quá! Ngày nào Ly cũng đưa con về ngoại. Các cậu, dì của nó ghiền lắm, nhất là Linh. Vào những lúc Linh ẵm bồng nựng nịu thằng nhỏ, đôi khi, tôi tìm gặp được trong ánh mắt con trai mình cái khát khao được làm cha. Và mừng… Linh đã ngoài ba mươi mà sao tôi chẳng thấy nó bồ bịch ai và cũng chẳng hề nghe nó nói gì đến việc cưới vợ. Linh cứ một mình khiến tôi càng thêm thương con và nóng ruột. Thời gian trôi qua nhanh quá. Ba nó mất, có cảm giác như mới đó vậy mà đã gần mười năm. Mấy đứa sau thằng Linh và con Ly lớn nhanh đến chóng mặt. Út ít nhà chúng tôi, giờ, đã ra dáng thanh niên lắm rồi. Ra phố đã thấy liếc xéo dọc ngang và rì rầm chuyện con gái với mấy đứa bạn cùng lứa. Nói chi xa. Cái thằng cháu ngoại của tôi mới đỏ hỏn đây mà quay đi đã biết lật, quay lại đã biết bò rồi thôi nôi, sinh nhật… Tôi ngắm nhìn sự chuyển biến của con cháu, mỗi ngày. Thấy vui và thấy lẻ loi kinh khủng.

Những đêm ở phố, rất khuya, tôi hay leo lên sân thượng và nép mình một góc ngắm nhìn khu chợ bên dưới. Tôi nhìn chợ bằng ánh mắt săm soi tra hỏi mà cũng chẳng hiểu vì sao! Trước khi mất khoảng dăm tháng, tối đến, chồng tôi ưa ra chợ chui vô cái sạp bán đồ khô nằm, nói trong nhà ngột ngạt quá! Các con tôi la rầm trời phản ứng hết sức mà tôi lại thấy rất… bình thường. Ai lại không biết chợ hôi hám và nhiều muỗi nhưng, đã có mấy ai ghiền chợ quán cho bằng ông chồng của tôi. Thì ghiền quá… Thành chi, thức bám riết mà chừng ngủ, cũng đâu chịu buông rời. Tôi nhìn chợ, căn vặn với chợ giữa tiết hè và tôi ngắm chợ, rưng rức lòng với chợ giữa mùa đông. Sân thượng trống trải, ngập đầy gió và lạnh thấu xương vậy mà chợ vẫn không chịu buông tha cho tôi nhờ. Vẫn bắt tôi đăm đắm dõi nhìn, hỏi han khi đóng đinh chân tôi vào một chỗ đứng co ro, tội tình. Bờ vai tôi, đã không một nơi nương tựa và quanh tôi đã không một bóng hình. Và chợ… hiu hắt và hoang hoắc. Sao vẫn cuốn chặt tôi trong rất nhiều những mải mê…

Cũng không ít đêm, tôi bứt mình ra khỏi chợ với một chỗ đứng nơi sân thượng nhà. Để phóng xe về ngoại thành về căn nhà cũ. Không ít đêm tôi bỏ đi và không ít lần tôi khóc. Khóc theo những vòng xe lăn nhanh. Vòng xe thì lăn nhanh mà nỗi lẻ loi tôi lại trôi đi rất chậm. Cứ thư thả. Nhẩn nha. Là dài dặc quá một nỗi lẻ loi. Và cả nữa, sâu hút và rộng rinh: nỗi một mình. Cuộc sống buồn quá là cuộc sống không có đôi. Là khi người đàn ông của đời mình đã mất. Là khi ba của các con tôi đã không còn.

Suốt mấy tháng nay, cả thành phố đồn ầm chuyện Linh chung sống với một người phụ nữ lớn hơn nó tới mấy tuổi, vô gia đình và rất là hư đốn. Tôi không ngạc nhiên nhưng cũng không thể điềm nhiên. Tôi tìm cách lảng tránh, khi nghe một ai đó nói tới chuyện này. Trong tận cùng sâu thẳm của lòng mình, tôi trông chờ những tâm sự của con trai. Vậy mà những buổi trưa rảnh rang của hai mẹ con rồi cũng qua. Những buổi tối trống không rồi cũng qua. Những khoảng thời gian thật hiếm hoi cho tôi và Linh cùng những ly bia nâng lên, hạ xuống rồi cũng qua. Con trai tôi vẫn im lặng. Có vẻ như Linh muốn bưng kín, giấu chặt mọi nỗi niềm riêng tư vào trong mình. Và tôi? Những sinh hoạt trong nhà vẫn thế. Cái vòng quay mỗi ngày của tôi và các con vẫn đâu thể dừng, dù lắm khi tôi thấy chán, mệt và mong muốn những đổi thay. Chuyện của Linh không là một đổi thay như tôi hằng mong muốn. Nó khiến tôi thêm mệt trí và nặng lòng. Nó đeo bám tôi suốt ngày. Bây giờ vào những buổi chiều, sau những séc bóng bàn thật gay cấn với Lân và Lam, tôi thường lên sân thượng và ngồi ở đó rất lâu. Thật khác với khi trước, mấy mẹ con vội vã tắm rửa và hối hả lao vào bàn ăn vì bụng đói meo. Tôi ngồi đó! Rưng lòng vì nhớ chồng và quắt trí vì lo cho con. Tôi ngồi đó để biết rằng đêm đã xuống và khu chợ dưới kia, vắng ngắt. Để thấy rằng ông chồng mê làm ăn của mình đã có lý biết bao, khi mua tất những ngôi nhà đều sát chợ. Chợ, khi ngày đã tắt và những ồn ã đã hết có những nét riêng, một đời sống riêng.

Vào một buổi tối như vậy, giữa khi tôi đang ngồi một mình như vậy thì Linh tới bên. Nó đi lên cầu thang nhẹ quá hay là lòng tôi xáo trộn quá mà tôi không nghe được bước đi của con trai mình. Linh nói ngay, khi biết tôi đã nhận ra sự xuất hiện của nó. Linh cho biết nó đã có vợ. Tụi nó đã đi đăng ký kết hôn và có làm một tiệc nhỏ ở nhà hàng. Đó là những gì mà bạn gái của nó tha thiết khẩn cầu. Linh sợ tôi không cho phép và mất thêm thời gian trong khi ngày, giờ của tụi nó đã không còn bao năm nữa…

Linh nói gấp gáp đến không kịp thở. Con trai tôi mang khuôn mặt biến sắc, thất thần vì vừa trải qua rất nhiều khủng hoảng. Đôi mắt nó ập lên tôi cả trời thống khổ, cả trời bất an. Người tôi tự nhiên lạnh toát muốn kêu to lên: “Con ơi!” mà không thể.

Sau khi vợ mất, Linh giao công chuyện kinh doanh lại cho tôi và kêu vợ chồng Ly về phụ mẹ, rồi đi. Nó muốn ở ẩn đâu đó một thời gian. Tôi không dám nhìn sâu vào đôi mắt buồn rười rượi của Linh. Tôi sợ phải đối diện với những đớn đau của con hay là của chính mình, ngày trước? Tâm, vợ Linh bị ung thư và được phát hiện, khi đã quá muộn. Chiều theo ý con, tôi đưa Tâm về và con dâu tôi (có thể gọi như vậy, được chăng?) đã có những ngày cuối đời mình như ước muốn. Có nghĩa là: được sống trong một tổ ấm gia đình. Được chồng và những người thân trong nhà chăm chút, lo toan đầy đủ. Khi làm điều này, tôi đã gặp không ít phản ứng từ khắp phía nhưng nào có đáng gì? Còn có gì là đáng kể nữa đâu trước những bất hạnh mà con trai tôi phải chịu đựng? Tôi chiều theo Linh trong tất thảy mọi chuyện và con tôi thì nhất nhất làm theo nguyện vọng của người sắp mất.

Tiễn đưa Tâm tới nơi an nghỉ cuối cùng, chẳng có ai ngoại trừ tất cả mọi thành viên trong gia đình đông đúc của tôi và những người làm thân tín. Không có khăn tang. Chỉ có những bộ quần áo mầu đen. Và rất nhiều bông cúc trắng. Đó là loại hoa vợ Linh thích. Đó cũng là mầu Tâm rất yêu. Tôi và Linh rời nghĩa trang cuối cùng. Con trai tôi không khóc. Không hề khóc trong những ngày qua và suốt tang lễ. Chỉ rống lên: “Em ơi!” bên ngôi mộ mới đắp, khói nhang tỏa khắp trời, những cành hoa còn rất tươi…

Tôi ngắm nhìn rất lâu những cành hoa ấy.