Cuộc đời riêng

TRUYỆN NGẮN CỦA HOÀNG THANH HƯƠNG

Thứ hai, 27/08/2018 - 01:29 AM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: NGUYỄN MINH

Tháng cô hồn, ai cũng e ngại, ai cũng kiêng cữ. Dậu nghe người già kể rằng hằng năm cứ tháng 7 âm lịch, Diêm Vương mở cửa địa ngục cho các linh hồn ma quỷ về trần gian hưởng lộc bố thí, cúng dường của người trần từ ngày 2 đến 14. Ai có người thân đã mất, tháng này sắm sanh cúng lễ chu đáo để báo đáp tình nghĩa...

Dậu nhớ anh, tháng 7 âm lịch hằng năm, nàng làm mâm cúng thịnh soạn, mua áo quần vàng tiền ghi tên đầy đủ đốt gửi anh. Đời Dậu chỉ mong giấc mơ mỗi đêm gặp anh. Tháng 7 âm lịch bốn năm nay nàng đợi nhưng anh dường như đã uống canh Mạnh Bà rồi, anh đã quên Dậu, quên hết chuyện trần gian với nàng, đã sang kiếp rồi. Nghĩ đến đó, nước mắt nàng lã chã. Mẹ chồng nàng bảo thôi hết duyên nợ rồi con xả tang mà đi bước nữa. Dậu không nói không rằng. Mẹ chồng ngày nào cũng một câu đó. Dậu ngày nào cũng một biểu cảm đó.

Đứa em chồng bảo: Chị hết tang anh rồi thì đi bước nữa, trẻ thế ở không người ta lại đổ tiếng ác cho nhà này. Nàng trừng mắt nhìn em chồng, nó cúp mắt, đi vội ra sân. Mẹ đẻ nàng ngày nào cũng gọi điện thúc giục: Thu xếp đồ đạc về với mẹ và các em! Nàng vâng nhẹ như gió thoảng. Mất anh, nàng như đám lục bình trôi dạt lênh đênh.

Một ngày, Dậu bảo mẹ chồng: Con đi thì đi mà con thương mẹ! Anh mất, mẹ như xác không hồn, mẹ mắc chứng quên. Có hôm, nàng vừa dừng xe trước cửa mẹ ào ra: Sao về muộn thế? Thằng Nam nấu sẵn cơm canh ngồi đợi cả giờ rồi, mẹ đói quá mà cũng phải đợi! Vô nhanh, chứ nó lại nhăn cho mà coi!... Rồi thì đang xem tivi mẹ đứng phắt lên, quát om: Nam ơi mày ra bấm kênh khác cho mẹ, kênh này xem dở tệ... Mấy bận thế nàng phát hoảng.

Thằng Bắc, con Tây chẳng đứa nào muốn ở chung với mẹ. Bận trước đi làm về ngang cửa phòng con Tây nghe tiếng thằng chồng nó lầu bầu: Mẹ dạo này ngơ ngẩn, ăn rồi nói chưa ăn. Hay nhà mình dọn ra ở riêng cho nhẹ! - Ông vô duyên, đất đai nhà cửa cả mớ vầy, dọn ra riêng để vợ chồng lão Bắc ăn trọn à! Dại! - À! con mụ Dậu xong nợ với ông Nam rồi, sao không dọn về nhà mẹ đẻ cho rồi, chiếm nguyên cái phòng to đùng, ở thế ở nữa cũng hổng có cái gì từ nhà này đâu, mẹ vui mẹ hứa thế thôi chớ đừng tưởng bở, danh phận gì nữa mà cứ ở lì ra thế không biết... Dậu gõ cộc cộc, gằn giọng: Cô chú an tâm, tôi chả đào bới gì nhà này đâu mà lo hoắng lên thế, vợ chú Bắc nó nghe được lại vạ mồm.

Vợ Bắc ghê gớm nhất nhà. Con gái cả nhà buôn trái cây lớn nhất khu chợ Bùng Binh này. Nó là gái đảm, miệng nói, tay làm, chân đi sang sảng rậm rịch như đàn ông. Mẹ chồng Dậu hãi nó một phép. Nó thương mẹ chồng. Nó bảo mẹ cứ ngồi im đó con hầu, không phải ngại bố con thằng nào. Mẹ lúc nhớ lúc quên, lúc mẹ nhìn nàng ra nó, nhìn nó ra nàng. Chuyện nọ dọ chuyện kia, tâm sự thủ thì không trúng đối tượng. Nó và nàng nhiều phen ngớ ra, riết rồi quen. Em dâu học hành hết lớp 7, ở nhà buôn bán mà nó nói chuyện vần vè, ca dao tục ngữ ứng vận nghe hay ho ra trò. Cái mồm quang quác thế nhưng việc nhà một tay nó lo lắng, thiếu nó chuyện nhà cứ ì ạch như cái xe trật xích. Thằng Bắc sợ vợ như cọp, mẹ chồng sợ nó, nàng cũng sợ nó. Nó giận chuyện gì cứ nói đôm đốp vào mặt, chẳng kể nhà không có ai hay có cả trăm người. Nhiều khi nàng hãi nói chuyện với nó, né né cho yên thân. Nhưng nó thương nàng.

Quán phở ven đường có từ hai tháng nay, gã chủ quán áo vàng, đồng hồ vàng, cổ đeo dây chuyền vàng, mặt đẹp trai như người mẫu, nếu cao mét tám, gã đã không bán phở góc đường này. Nàng là khách quen. Cả tuần nay ăn uống qua loa, công việc mới, đồng nghiệp mới, những dòm ngó, soi mói mới khiến nàng gầy rộc. Nhưng tính nàng mãnh liệt. Nàng tự nhủ sẽ đi qua hết những thử thách, nghi kị bon chen để tồn tại. Người đàn bà mãnh hổ trong nàng lâu rồi đã quên cách dựa vào một đàn ông để vui. Người đàn ông của nàng đã chết khi vừa dạy nàng chớm biết cách yêu đời. Gã bán phở hỏi nàng sao đêm nào cũng ăn phở? Nàng không cần trả lời gã, cắm mặt vào tô phở. Lần nào nàng ăn xong, gã đều mau miệng: Chào người đẹp nhé, mai ghé nhé! Nàng chả đẹp. Nhưng nghe gọi thế hoài cũng thích. Nàng chả đẹp. Nàng cũng chả xấu. Nàng đủ để anh mê tít và vì nàng mà cưng chiều thương yêu như một bà chúa. Anh mất. Nàng như đám lục bình trôi. Không phải sống mà là tồn tại. Nàng đi khỏi nhà anh, nàng đến một nơi ở mới, chọn một công việc mới. Không quá cách xa nhà mẹ chồng.

Mẹ chồng gọi điện hỏi: Con và thằng Nam đi công tác lâu thế? Mai về à? Mai có vô ăn với mẹ hông? Từ “hông” kéo dài thương thương. Mẹ là dân bắc di cư mấy chục năm, dân buôn bán chợ phố nên giọng lai nửa nam nửa bắc nghe duyên lắm. Nước mắt Dậu lại cứ thế rơi. Nàng chẳng ghé nổi quán phở ven đường mà ăn. Nàng lên cơn sốt. Gã bán phở cho người mang đến tận phòng nàng bì phở bò tái viên nóng hổi. Chẳng biết tự bao giờ nàng và gã bán phở hay trò chuyện, toàn chuyện tào lao không cuối không đầu. Nàng xưng hô với gã ông tui, do bằng tuổi, do cũng hơi thân thân. Nàng ít bạn gái thân. Nàng thích thân bạn trai hơn. Bạn trai không nhiều chuyện, ích kỷ, nhỏ nhen như bạn gái.

Gã từng ở tù. Gã vào trại hai tháng, vợ gã theo người ta vô Phú Yên làm ăn, có con với người ta. Mừng cho vợ đã tìm được chỗ nương tựa. Gã bảo đời gã làm trâu chó cũng chịu, miễn vợ con hạnh phúc. Vợ không việc làm, gã đi tù, nó cần tiền ăn, tiền son phấn áo quần, nó theo thằng lái xe chở mì làm vợ. Nó ấm thân. Gã nhận tin, chỉ cười nhếch mép. Đàn bà đã không mất nết thì thôi. Mất nết rồi thì cột nó vô chân giường nó vẫn hư. Gã bảo gã biết trước ngày này rồi. Buông nhẹ tênh. Gã ra tù trước hạn vì chấp hành án tốt. Trong tù gã quen mấy thằng phạm trọng tội nhưng tụi bạn gã là những đứa nghĩa tình. Đời và người xô đẩy dữ dội mà buộc phải ác. Gã cứ toàn nói chuyện con vợ bỏ gã theo trai, mấy gã bạn phạm nhân hồi ở tù cho nàng nghe. Nàng nói toàn chuyện buồn/vui công ty, mẹ chồng, chồng cũ, đứa bạn phản bội, sếp tốt sếp dở với gã. Những câu chuyện tào lao, không đầu không cuối song làm nàng thấy nhẹ người.

Ngày gã và Dậu làm mâm cơm mời hai họ và bà con xóm giềng chứng kiến hai người về một nhà. Người khen kẻ bĩu môi. Ả đầu xóm, chủ nhà trọ bình dân la lên: Ối, thạc sĩ thạc sẽo hẳn hoi, tưởng lấy ai! Thêm mụ tóc xoăn trong công ty to nhỏ với mấy anh ả đồng nghiệp: Con nhỏ thạc sĩ này khác người, lấy hàng dữ à nhen. Gò má cao thế, gã kia không biết có thọ không?

Nàng về họp gia đình chồng cũ, mẹ chồng bảo phải có mặt con Dậu. Nàng về. Ngồi chỗ nào cũng thấy lúng túng. Ngôi nhà quen thuộc, tháng về đôi bận thăm mẹ chồng, ngồi với bà nói chuyện cũ/mới mà hôm nay thấy mình vô duyên. Mẹ chồng ngồi nhìn nàng âu yếm, bà bảo: Có cháu đi cho mẹ kịp bồng. Nàng dạ nhẹ như gió thoảng. Em dâu đã sảy ba lần, ba lần nó ra nhà nàng khóc oang oang rồi về lại chợ lại ngày qua ngày quần quật bán buôn. Cuộc sống quá nhiều vui buồn lộn xộn. Với nàng cuộc sống đơn giản như tô phở chồng múc cho cuối giờ chiều, khi vừa tan sở, mệt bã bời và đói hoa mắt. Tô phở làm ấm ruột, hồng hào da dẻ, tay chân căng giãn, đủ sức chạy bàn đến 9 - 10 giờ đêm và thu dọn về ôm nhau ngủ trước 12 giờ mỗi khuya. Khép lại ngày bằng câu: Tất cả để lại, mai anh lo!...

Mẹ chồng vẫn nghĩ Nam còn sống, vẫn nghĩ nàng và Nam đang bên nhau. Mẹ bảo mai mẹ dọn quần áo đồ đạc ra nhà chị Cả Dậu, tụi bay tự lo lấy nhau. Không ai nói tiếng nào. Em dâu bảo chiều mẹ đi, chẳng được mấy nỗi nữa. Bà lẫn lắm rồi! Bà cho chị 300 triệu đồng, tụi em thống nhất, chị xứng đáng. Vợ chồng em ở căn nhà này, đất mẹ cho cô Tây, tiền tiết kiệm lâu nay của mẹ, cho chị. Bà ở với chị tụi em cũng yên tâm lo làm ăn. Cả nhà ai ý kiến gì giơ tay? Im phắc. Tiếng đồng hồ tích tắc. Nàng cười trong nước mắt.

Ngày vợ chồng Dậu khai trương quán phở đường Nguyễn Tuân, hoa chúc mừng hai hàng đặt từ sân vào đến cửa rực rỡ thơm ngát. Mẹ chồng mặc áo dài nhung tím, ngồi thong thả nhận lời chào, chúc mừng của bạn bè gần xa đến chung vui với vợ chồng nàng. Bà luôn miệng cười nói vui lắm, vui quá! Quán giờ đã có bốn nhân viên nhưng cứ cuối giờ chiều khách đến ăn đã quen với hình ảnh bà cụ áo bà ba nhung tím, xanh, nâu, trắng bưng rau, bưng chanh ớt cho khách rồi dặn dò: Ăn no rồi đi về cẩn thận đấy nhé con!