Ba người trong quán mưa…

TRUYỆN NGẮN CỦA VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Thứ sáu, 31/08/2018 - 07:58 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: NGUYỄN MINH

Từ lúc gặp lại chị đến giờ, nhỏ cứ thao thao bất tuyệt kể về tình yêu của mình với một anh chàng tên K nào đó. Đúng lúc ngoài đường phố mọi người đang nháo nhác chạy mưa thì nhỏ kể đến đoạn nhỏ gặp K khi đang chen lấn mua hàng giảm giá trong siêu thị. Anh Khương - bạn trai chị nghe xong thì cười bảo:

- Lãng mạn quá cơ!

Chị hết nhìn nhỏ lại quay sang nhìn ông bồ tủm tỉm cười:

- Anh không biết đấy thôi. Con nhỏ tài săn hàng khuyến mãi lắm! Cứ chỗ nào có hàng giảm giá là sà vào bằng được kể cả có sắp muộn giờ làm hay trời có sắp sập đi chăng nữa.

- Hèn chi!

Nhỏ che miệng cười khúc khích, rồi lại kể tiếp đoạn đầu tình yêu đầy hạnh phúc của mình. Nào thì kỷ niệm mùa đông hai đứa đi ăn kem Tràng Tiền ngoài Bờ Hồ. Lúc nổ máy xe ra về, mải chuyện mà K không biết rằng nhỏ vẫn chưa kịp leo lên xe, bỏ nhỏ lếch thếch đi bộ một đoạn dài. Kỷ niệm hôm trời mưa K chở nhỏ đi làm. Cái áo mưa của K bị thủng một lỗ ngay giữa lưng, nhỏ ngồi sau cứ nhằm đúng cái chỗ thủng mà hứng mưa đổ vào cho ướt sũng rồi cười khúc khích. Anh bật cười quay sang nhìn chị bảo:

- Cái này thì giống em quá nhé! Hèn chi mà hai chị em lại thân thiết nhau đến thế.

- Nhưng mưa Sài Gòn thì đỏng đảnh hơn. Chắc tại vì thế nên anh cũng không đủ kiên nhẫn được như K.

- Thôi nào! Em không thấy anh vẫn ngồi đây bên em sao?

Nhỏ không quan tâm đến mấy lời vu vơ của chị. Nhỏ mải nhìn Khương cười, nụ cười hối lỗi ấm áp và đáng yêu đến lạ. Anh định châm lửa hút thuốc, nghĩ thế nào lại thôi. Chị thả những viên đá nhỏ cuối cùng vào cốc, khoắng leng keng… leng keng… Nhỏ gõ mười búp măng xuống bàn… Ngoài kia mưa trắng một màn trời…

Ba người ngồi bên nhau, không hiểu sao không ai muốn đứng dậy.

- Không biết bao giờ mưa mới tạnh?

- Có thể là tí nữa. Cũng có thể là đến đêm chị ạ.

- Dù sao cũng chẳng biết làm gì cho hết tối nay. Cứ mưa đến đêm cũng chẳng sao - Khương thủng thẳng nói.

Nhỏ nghe thấy một tiếng thở dài. Chắc là của chị. Chị dường như không chịu nổi sự im lặng nên bảo:

- Kể tiếp mấy khúc tình yêu của em đi cưng!

- Ờ! Hay em kể khúc cuối chị nghe nha! Cũng mùi mẫn phết!

- Happy ending chứ gì? Cưới luôn đi để chị với anh Khương còn kịp ăn cỗ trước khi bay về Sài Gòn. Mà mùa này có phải là mùa cưới không em?

Khương xoay xoay tách cà-phê nhìn chị bảo:

- Mùa nào chẳng là mùa cưới. Yêu thì cưới thôi chứ hơi đâu chờ tháng, chờ năm cho mệt.

- Thế sao yêu nhau bao lâu rồi mà chưa thấy khi nào anh tính chuyện cưới em?

Nhỏ cười:

- Mùa này là mùa hoa phượng. Cháy đỏ cả một góc trời rồi tàn lụi. Hình như tình yêu và hôn nhân cũng thế…

Chị rời mắt khỏi những hạt mưa, ngoảnh lại nhìn nhỏ:

- Trong khúc cuối của tình yêu thì K của em đã đi đâu sao?

- À vâng! Đã đi sang một hướng khác chị ạ.

- Thế mà… chị cứ tưởng hai người đã tính chuyện cưới hỏi cơ đấy.

- Thì hẳn… Nhưng ngay cả khi hôn nhân cũng chỉ là một tờ giấy kết hôn thì có gì mà giằng níu nhau khi hai con tim không còn cùng nhịp đập.

- Là lỗi của K sao?

Khương cười:

- Lỗi của ai thì chẳng quan trọng, duyên số có thế thôi. Có muốn níu kéo cũng chẳng được, cứ coi như người ta không là của mình. Giằng níu trong tình yêu là thứ níu kéo kinh khủng nhất.

Nhỏ cười, nhìn Khương bằng ánh buồn héo hắt. Có mấy khi nhỏ buồn đến thế đâu. Còn chị vẫn nhìn chăm chú vào ô cửa sổ ướt nhòa mưa rồi bất chợt hỏi Khương:

- Anh nói nghe như thể anh đã hoặc đang phải trải qua điều khủng khiếp ấy không bằng.

Khương không nói gì quay sang nhỏ hỏi:

- Em chắc vẫn còn yêu K nhiều chứ?

- Nhiều như một thói quen. Em đã quen có K bên cạnh bốn năm rồi giờ không dễ gì quên được đâu anh.

- Cũng chẳng sao. Thực ra thì tất cả chúng ta đều cần có thời gian để mà quên, mà nhớ.

Có lẽ thấy ba người ngồi đã khá lâu, trời đã tối mà cơn mưa thì vẫn không ngớt chút nào, một nữ nhân viên phục vụ bàn lại gần lịch sự hỏi:

- Quý khách có muốn dùng bữa tối tại đây không ạ?

Chị nói chị muốn ăn phở Hà Nội. Anh chọn mì xào. Nhỏ chọn một đĩa cơm rang thập cẩm. Ngồi nhìn nhỏ ăn một cách ngon lành, anh cười bảo:

- Biết thế anh cũng chọn cơm rang như em để ăn có phải hay không.

- Mì xào cũng ngon mà. Nếu không em gọi món khác cho anh nhé!

- Mì xào nhiều dầu mỡ quá không tốt cho anh. Thôi khỏi! Anh nói vậy thôi chứ anh dạo này chắc do ăn nhiều đồ béo nên anh mắc bệnh ngán ăn rồi.

- Tại sao không chọn phở? Anh không biết là phở Hà Nội rất ngon sao?- Chị hỏi.

- Phở ăn không chắc dạ. Mà anh cũng không thích. Không phải cứ cái gì người ta khen mình cũng thấy ngon.

Chị không nói gì, khẽ cười, gắp từng sợi phở ăn nhẩn nha như trẻ biếng ăn. Nhỏ nhìn chị ăn mà nghĩ nếu nhỏ là đàn ông chắc là nhỏ sẽ yêu chị đến mê mệt mất. Đã ba năm trôi qua, năm nào nhỏ cũng gặp lại chị vào mùa mưa như thế này. Nhưng hai năm trước chỉ có hai chị em ngắm mưa, chị không hỏi về tình yêu của nhỏ. Nên nhỏ cũng không có cơ hội kể về khúc đầu, khúc cuối của chuyện tình giữa nhỏ với K. Hai năm trước cũng không có Khương ngồi đây. Bất chợt nhỏ đưa mắt nhìn Khương, thoáng chút bối rối Khương ngoảnh vội ra cửa sổ. Chị bắt gặp khoảnh khắc ấy đúng lúc quay lại. Ba sự lúng túng gặp nhau trong một vài giây bất động. Cũng may mà tiếng đổ vỡ cốc chén từ bàn bên cạnh, tiếng người mẹ quát đứa con nhỏ nghịch nghợm đã phá tan tình huống khó xử ấy. Nhỏ vội vàng hỏi:

- Chị bảo gì em vậy?

Chị giả bộ nhìn quanh quán rồi vỗ nhẹ vào tay nhỏ hỏi:

- Quái lạ! Chị chẳng nhìn thấy lối ra nhà vệ sinh đâu cả.

- À! Quán này thiết kế nhà vệ sinh ở bên ngoài. Chị phải đi vòng ra ngoài, nhà vệ sinh gần khu cây cảnh đó chị. Chị nhớ đi nép vào hiên không mưa hắt ướt hết đó.

Nhỏ có lẽ đã không hiểu rằng những cái vỗ nhẹ nhàng vào tay nhỏ khi nãy thật ra là những cái vỗ về của chị. Chị bước vào nhà vệ sinh tô đậm thêm môi son, chải lại mái tóc xoăn uốn lọn buông hững hờ rồi thong thả bước ra. Lúc này cơn mưa vẫn còn dai dẳng, một bên vai chị bị mưa táp vào ướt nhẹp. Lúc quay lại chỗ ngồi Khương tút giấy trong hộp đưa cho chị bảo lau đi cho đỡ ướt. Chị cười…

Biết làm gì để giết thời gian trong lúc chờ mưa tạnh? Sao tự nhiên với chị cuộc gặp gỡ lại trở nên gượng ép đến thế? Ừ! Chắc là tại có thêm sự xuất hiện của Khương, nếu không thì hai chị em đã bình yên ngồi ngắm mưa và kể với nhau đủ thứ chuyện đàn bà. Chị nghĩ ngợi rồi quay sang nhỏ bảo:

- Vậy còn khúc giữa tình yêu của em thì sao?

Nhỏ dùng ngón tay chấm nước rồi miết lên bàn chậm chậm. Không vội trả lời câu hỏi của chị, nhỏ nhún vai bảo:

- Chị thử đoán xem?

- Chắc là tại em tham công tiếc việc nên không còn thời gian chăm chút cho tình yêu?

- Với em tình yêu ấy vẫn nồng nàn đến tận phút cuối cùng.

- Vì em không còn xinh đẹp và quyến rũ như xưa chăng? - Khương hỏi.

- Anh nghĩ thế sao? Vậy dưới con mắt của một người đàn ông như anh thì em có còn sức quyến rũ không?

Anh lúng túng ngoảnh sang nhìn chị, chị cười bảo:

- Ý anh ấy bảo em vẫn còn sức hấp dẫn lắm.

- Vậy thì lý do ấy không hợp lý nhé!

Chị chống cằm suy nghĩ một lúc rồi bảo:

- Vậy thì chắc chắn vì một người thứ ba đúng không?

Nhỏ cười:

- Ừ thì… Nhưng chưa đủ.

Khương hỏi:

- Em đã mất K đúng lúc em dành nhiều tình yêu thương và kỳ vọng vào K nhất đúng không?

- Sao anh biết?

- Ừ thì… Tại nỗi buồn trong mắt em đã nói lên điều đó.

Chị khẽ cười khi phát hiện ra Khương và nhỏ khi nói chuyện hơi hướng, giọng điệu rất giống nhau. Chị cũng đang tự hỏi không biết Khương đọc được điều gì trong mắt chị bây giờ? Nhỏ không để ý đến phút suy tư của chị bởi nhỏ đang mải kể. Nhỏ bảo:

- Trong một chuyến đi nghỉ mát do công ty tổ chức, K đã gặp một cô gái khác. Có hai ngày trên biển, họ nói với nhau những gì, nghĩ cùng nhau những gì, thậm chí là làm gì cùng nhau em cũng không thể biết. Chỉ biết rằng sau chuyến đi đó trở về em và K đã chia tay. Có thể là họ chỉ cùng ngồi ngắm hoàng hôn bên bờ biển. Cũng có thể là K đã lau nước mắt cho cô ấy… Điều đó rồi cũng có quan trọng gì đâu. Chỉ biết rằng tình yêu là điều rất mong manh…

Khi nhỏ kết thúc câu chuyện thì ngoài trời cũng tạnh mưa. Trong quán những vị khách đợi lâu đều vội vã trở về bên gia đình hay một vòng tay ấm. Khương ngỏ ý muốn xin số điện thoại của nhỏ để tiện liên lạc. Nhỏ nhìn dáng chị đứng lên bước nhanh về phía trước, phía hàng cây đang trút nốt những hạt mưa còn đọng lại khi trận gió vừa thổi đến. Lúc này nhỏ mới nhận thấy đôi vai bé nhỏ của chị khẽ run lên trước gió, hình như đợt này ra bắc chị gầy hơn. Nhỏ không trả lời Khương mà bước nhanh vừa kịp níu lấy bàn tay chị lúc chị định sang đường trong dòng xe cộ ồ ạt sau mưa. Nhỏ bảo:

- Đợi đèn đỏ rồi sang chị ạ.

Đúng lúc ấy thì đèn đỏ bật. Nhỏ nắm lấy bàn tay chị thong thả bước sang đường. Bỏ lại Khương phía sau vẫn còn đang đứng loay hoay. Cho đến khi chị ngoảnh lại gọi.