Nghe mưa nhớ quê

TĂNG HOÀNG PHI

Thứ tư, 12/09/2018 - 09:38 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Tháng tám đón chào bằng những cơn mưa như trút. May quá, là trùng dịp cuối tuần được nghỉ chứ không lại phải bì bõm lội trong mưa đến cơ quan. Tôi thường nhớ những ngày mưa thuở ấu thơ, hồi còn ở quê với bố mẹ, trong căn nhà nhỏ đầy ắp yêu thương của mình.

Nỗi nhớ bắt đầu từ những năm nhà còn lợp mái lá tranh, lá rạ, chung quanh tường là lớp bùn trộn với tre nứa bố tôi dựng lên. Ôi chao, ngày nắng thì không sao chứ ngày mưa thì đúng là một cực hình. Dẫu trước đó, tháng bảy bố đã “đánh” thêm phên tranh, phên rạ mới thay những phên cũ đã rũ mục nhưng vẫn không sao tránh được mưa trời. Trong nhà có bao nhiêu thau chậu, nồi niêu, xoong chảo, bố tôi “bầy trận” khắp nhà hứng chỗ dột. Những sách, những vở, những thóc lúa và giấy tờ quan trọng dù được bố đều cho hết vào các túi bóng che chắn cẩn thận nhưng cũng không tránh khỏi ẩm ướt. Nghe tiếng mưa long tong, leng keng nhỏ giọt vào chậu, ngoài trời mưa mỗi lúc một to mà lòng cảm thấy bất an vô cùng, mong mưa đừng rơi nữa.

Những cơn mưa tháng tám có khi đỏng đảnh, ào ạt đấy nhưng lại nhanh vô cùng, tựa như mưa rào nhưng lại không phải mưa rào. Hòa cùng vũ điệu mưa, đám trẻ con lít nhít cởi trần mặc xà lỏn ra sân nhảy theo mưa. Mưa xối trọn vào da thịt, mưa mơn man từng tế bào da, mưa khúc khích cười cùng nụ cười trẻ thơ. Có khi sốt miên man vì những cơn mưa như thế nhưng tính tôi vẫn không chừa, nghe mưa rơi lại ùa ra sân tự nhảy, tự cười, tự tạo cho mình niềm vui bất tận. Tắm mưa chán chê, tôi chạy vào bàn học giật một tờ giấy loại rồi xếp thành thuyền. Ngồi bên hiên nhà, thả chiếc thuyền giấy, đưa tay khoát nước miệng lẩm nhẩm “đi đi, đi xa đi…”. Thuyền dập dềnh theo những sóng nước, ngả nghiêng theo những đợt mưa, mới hay giờ lớn lên, liên tưởng lại cuộc đời của mình cũng chẳng khác con thuyền giấy trong mưa thời nhỏ là bao.

Sau mưa, đám rau muống dưới ao bên nhà tốt lên chưa từng thấy. Ngọn của chúng vươn cao, xanh nõn, mướt mắt. Mẹ hái vào, một phần luộc lấy nước ăn canh, phần còn lại mẹ xào với tỏi. Rau muống sau mưa ăn có vị ngọt, vị thanh của rau tự nhiên, đúng kiểu rau chỉ “hưởng đạm của trời”.

Nhớ nhất vẫn là những ngày đi săn dế cùng lũ bạn. Săn dế ngày mưa, hay ngày lụt thì nhiều vô kể. Đi loanh quanh sau vườn, sau đồi một lúc thôi cũng đã được giỏ dế đầy ụ. Dế mang về rửa sạch, bỏ chân, rút ruột tẩm gia vị rồi chiên giòn với dầu, ngon không thể tả. Bữa cơm ngày mưa có thêm món dế chiên cũng thêm phần thú vị, ăn đưa cơm phải biết. Mấy người bạn tôi bây giờ thi thoảng nghe mưa lại nhắc tới món dế mà lòng cồn cào nhớ nhung. Dế hay các loại côn trùng như bọ xít, châu chấu, nay đã trở thành đặc sản trong các nhà hàng sang trọng. Đâu có phải muốn ăn là ăn được. Vậy nên mới thấy ngày xưa sao mà sướng, ăn cái gì cũng thấy ngon, thấy bổ, rẻ.

Nghe mưa tôi lại nhớ quê, nỗi nhớ lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ vơi...