Mùa sương giăng mi cúc

LỮ MAI

Thứ hai, 07/01/2019 - 10:58 AM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Hà Nội bảng lảng không khí ảo mờ, cây lá nửa úa vàng nửa như thẫm lại, giữ chút bóng đêm trên phiến gân. Nhiệt độ sẽ giảm sâu, người người co lại trong rét ngọt như cắt. Ai đó một mình trên phố vẫn nhẩm hát “ta còn em, cây bàng mồ côi…”. Tôi gọi đó là mùa sương giăng mi cúc, khi láng máng trong đầu sắc hoa đang mỏng mềm lướt phố: Cúc họa mi.

Đường phố mùa đông dầu ùn tắc thì không khí vẫn se thắt hiu hiu, nhất là quãng vỉa hè, ngã ba ngã tư ngập ngừng những dáng vẻ thật mong manh. Người lẫn vào hoa, hoa lẫn người. Thực ra, cúc họa mi đã được trồng ở Nhật Tân khoảng vài chục năm trước, rồi bị lãng quên. Ông chủ vườn quen thân chậm rãi kể chuyện những mùa cúc không dài, chỉ vài tuần tính từ lúc những luống hoa đầu tiên bung nở đồng loạt. Cứ thế loài hoa bé xinh bất chấp mưa phùn, gió rét, nắng hanh… tung cánh tinh khôi cong mềm tựa hàng mi phố. Ở một số quốc gia phương tây, loài hoa này có ý nghĩa thuộc về trẻ nhỏ, với quan niệm rằng mùa xuân vẫn chưa đến cho tới khi bạn có thể đặt bàn chân mình trên mười hai bông cúc. Còn với Hà Nội, mùa cúc họa mi là tín hiệu cho sương giăng quyện vào từng tia nắng đông vàng hanh loáng thoáng. Những gánh hàng, xe đạp chở loài hoa trắng điểm xuyết nhụy vàng lá xanh trông xa giông giống nhúm mây trôi qua phố bồng bềnh.

Vẫn là ông chủ vườn thô mộc, hào hiệp luôn thiết tha những mùa hoa thầm lặng kể ký ức cúc họa mi lúc chưa trở thành “cơn sốt” kèm trào lưu chụp ảnh như bây giờ. Người làm vườn nói trong luyến tiếc, nếu không bị can thiệp bằng các biện pháp kích thích tăng trưởng, thúc ép trổ bông thì cúc họa mi vốn tròn đầy hơn, trắng đến mức “nhìn không ra”, cành lá lòa xòa vươn tứ phía rất sinh động chứ khóm hoa không thẳng thớm, gầy guộc tưởng như pha thêm cả sắc xanh như bây giờ. Chuyện về loài hoa từng bị lãng quên được những người già làng hoa ví von cùng điển tích những người cung nữ tuổi trăng tròn bị lãng quên nơi cung cấm. Nhưng số phận của hoa khác điển tích con người. Khi được đón nhận trở lại, loài hoa này làm nên hẳn một mùa riêng. Còn mỹ nhân xưa, lúc người đời nhớ ra, có khi họ đã thành thiên cổ.

Mỗi năm, vào đúng mùa sương giăng mi cúc, tôi đều lên mạn Nhật Tân. Sông Hồng ngay gần đấy, Hà Nội bảng lảng, làng hoa lại thêm ảo mờ. Trong sương thấy cả sắc mầu, vị hương phù sa châu thổ. Người Nhật Tân không chỉ trồng đào, ươm sen, xông xáo thiết kế nhà vườn nhân tạo bắt kịp xu thế check-in của số đông mà có một Nhật Tân khác khiêm nhường ẩn náu, khuất sâu, khắc khoải trước những mùa hoa bé dại, mùa hoa không bao giờ trở lại. Những người thợ vườn tuổi cao nhớ nhớ, quên quên thi thoảng dặn với theo chân khách đi về nhớ rẽ lối đường Yên Phụ, ngắm thêm hàng cây cơm nguội vàng hiu im như tượng, nhớ tìm Hà Nội trong ngõ dài, ngách hẹp, cửa tróc sơn mà sương và nắng chùng chình quanh co như ngái ngủ.