Bất ngờ của mùa xuân

TRUYỆN NGẮN CỦA VÕ HỒNG THU

Thứ ba, 15/01/2019 - 11:31 AM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: MINH ANH

Ngày đầu tiên ở Tibet (Tây Tạng). Sân bay Nyingchi đón đoàn với trời xanh, mây trắng, nắng vàng và hoa đào rực rỡ. Rời sân bay và làm thủ tục đăng ký ở thị trấn Bát Nhất, cả đoàn đi thăm cây bách 2.500 tuổi. Người Tạng cho rằng, cây bách là hóa thân của đạo trưởng đạo Pôn - đạo cổ xưa nhất của người Tạng. Tại đây, lần đầu tiên được nhìn thấy vầng hào quang cầu vồng vây quanh mặt trời. Cứ coi như một điềm duyên đi nhỉ?

Đi được một tuần về rồi mới có lúc ngồi lại để up hình Tây Tạng.

Đi và lặng im uống một hớp trà nóng lúc dừng chân bên đường và nhìn về phía bên kia thảo nguyên mênh mông, mây và núi vần vũ.

Đi và lặng im khi lạc giữa những hỗn độn của mầu sắc, mùi và âm thanh của Tây Tạng. Giữa vị ngọt của sweet tea và lợ của butter tea, giữa mùi nồng thịt sống và vị ngai ngái của thịt dê treo khô.

Lặng im vì ta cần phải vậy, ở nơi đây.

Chuyến bay sang Nhật có vài giờ đồng hồ nhưng vẫn trống vắng vì cô không có bạn đồng hành. Điện thoại để chế độ máy bay cho phép xem vài status gần nhất. Nhưng Nghi chỉ đọc đi đọc lại duy nhất cái Tibet này. Nhớ là một cảm xúc lạ lẫm. Không phải với Nghi. Cô từng trải qua một số mối tình vụn, có chút cảm xúc nhớ nhung. Lạ vì Nghi không ngờ cô lại có cảm xúc như vậy với anh, giám đốc của cô. Người mà cô không hề khó khăn để có một mối quan hệ hoàn toàn trong suốt, hai năm qua. Đây không phải lần đầu anh đi xa và lâu thế. 15 ngày ở Tây Tạng. Thêm dăm ngày nữa ở Nhật. Vị chi là hơn ba tuần. Cô cũng đang bay sang Nhật, sắp gặp lại anh. Vậy mà, đúng lúc này, cô muốn nói: Nghi nhớ anh. Bất ngờ thật!

Mình già rồi. Sến sẩm kiểu phim Hàn. Nghi lắc lắc đầu, cố tìm cho cảm xúc đang vần vũ trong cô một nguyên nhân. Thật không ngờ, luồng sóng phản chủ đó lại đến vào lúc này, khi mà cô đang cần tỉnh táo để cùng anh bước vào một chiến dịch mới của công ty.

Sáu tháng trước, là một bất ngờ khác. Hôm đó tiếp đối tác xong, anh tự lái xe chở Nghi đi về. Rồi anh rẽ vào một khu chung cư mới. Nghi tưởng mình hoa mắt khi anh đặt nhẹ vào tay cô một cái hộp nhỏ, bên trên là lớp vỏ mica, nhìn rõ bên trong có một chiếc chìa khóa. Anh bảo:

Tặng em. Công ty cảm ơn em.

Là sao ạ? - Nghi vẫn tiếp tục tưởng mình đang mơ.

Từ khi có em, công ty đã tăng trưởng ở mức kỷ lục. Thu nhập của mọi người đều tăng ít nhất gấp đôi. Anh phải có biện pháp để khỏi chảy máu chất xám chứ.

Anh nói, vẻ hài hước quen thuộc khiến Nghi không còn cảm thấy bối rối nữa. Vài năm nay, cô đã quen với cảm giác mình là con cưng của công ty. Vị trí phó giám đốc phụ trách thiết kế là cực kỳ quan trọng với một công ty chuyên về nội thất. Những hợp đồng ùn ùn chuyển về. Cô hãnh diện vì điều đó. Hạnh phúc vì được lao động, được tin cậy, được đãi ngộ. Thế nhưng đãi ngộ ở mức này thì cô khó hình dung. Cô chậm chạp tìm lời:

Món quà to quá, em không dám nhận đâu.

Em chưa có nhà riêng mà. Con gái lớn ở với bố mẹ mãi đâu tiện. Em cần an cư để tập trung toàn sức cho công ty. Đừng nặng nề, em đã đem lại cho công ty hàng chục cái nhà như vậy trong mấy năm vừa rồi.

Tháng đầu sống trong căn hộ đó, dù rất thoải mái song đôi khi Nghi vẫn bị giật mình. Cô vẫn hơi có cảm giác gờn gợn về cái vụ tặng nhà này. Nghi có cuộc sống đơn giản. Cô chỉ học và tự làm giàu tâm hồn của một nhà thiết kế bằng những chuyến du lịch, xem thật nhiều phim, nghe nhạc cũng nhiều. Cô không biết bao nhiêu về những lắt léo của đời sống. Nghi không tin là anh có cảm xúc gì đặc biệt với cô, ngoại trừ sự ngưỡng mộ trong công việc.

Sau vài tháng thì Nghi tin là mình đã hơi cảnh giác quá. Sự thật là, từ hồi cô về thì công ty quả là có bước phát triển vượt bậc, theo tổng kết thì là nhất trong cả chục năm vừa qua. Từ nhỏ Nghi đã quen với những phần thưởng. Năm học lớp 8, Nghi có tên trong số các học sinh giỏi của Thủ đô, được nhận phần quà của Thủ tướng. Cô vẫn giữ món quà gây choáng cho mình lần đầu tiên trong đời đó. Và cô đã cần đến nó, trong suốt 5 năm học đại học kiến trúc. Theo cùng thời gian, các phần thưởng cũng tăng theo cấp số nhân. Ý nghĩ đó khiến Nghi bình tĩnh dần với món quà không trong toan tính của cô.

Giám đốc đón Nghi ở sân bay Narita. Còn hai ngày nữa mới đến lịch làm việc. Sang tới đây Nghi mới biết điều đó. Công ty có vài người đã sang trước cùng giám đốc, nhưng họ cũng tỏ ra ngạc nhiên với thông tin mới. Bất ngờ này nho nhỏ nhưng thú vị. Giám đốc đãi cả đoàn đi Kibune, một ngôi làng cổ kính nằm ngay ngoại ô thành phố Kyoto. Tại đây có nhà hàng Kawadoko trên thác nước cực độc đáo. Men theo những bậc thang bằng đá lên đến nhà hàng, cảm giác thơ thới dễ chịu vụt đến. Bữa ăn trưa được dọn trên cái bàn thấp, chống chỉ định với người bụng to, vì việc ngồi bệt xuống đất sẽ vô cùng khó chịu. Trên bàn ngồn ngộn những đĩa, những bát toàn món ăn đặc trưng của đất nước hoa anh đào. Về lại Tokyo sau gần sáu giờ ngồi trên ô-tô, ai nấy đều gà gật ngủ trên xe. Quãng đường gần 500 km rất đẹp, xe lắc lư nhè nhẹ, kiểu đưa nôi. Hình như trong giấc ngủ mơ màng có bàn tay ai nắm nhẹ tay Nghi. Thực ra Nghi cũng tự lừa lòng thôi chứ cô hoàn toàn hiểu đó là tay ai. Cần gì nói gì khi mắt đã thay lời. Từ lúc biết được đi chơi Kyoto, Nghi đã thầm nghĩ, hình như đó là cả đoàn ăn theo cô.

Hóa ra anh cũng có tình cảm với cô từ lâu, chỉ là do anh kìm nén. Biết vậy, tình cảm trong Nghi càng bùng lên dữ dội. Vốn được chiều chuộng từ tấm bé, gia đình lại có điều kiện, cô mang sẵn trong lòng sự tự kiêu. Những tuýp đàn ông xun xoe không bao giờ cô để mắt. Cô không chống đỡ được với nồng nàn kìm nén đầy bản lĩnh. Tình yêu nhảy xổ ra chèn ép lý trí, bao biện rằng dù anh đã có vợ và hai con gái nhưng đều đang ở nước ngoài, khả năng họ không về nước khá cao. Mối quan hệ của họ không làm ai tổn thương. Lại một bao biện khác của tim.

Từ khóa của năm phải là bất ngờ, Nghi tự quyết vậy khi biết tin vợ của anh về nước. Chưa kịp bình tĩnh với sự kiện này thì cô lại phải chống đỡ một sự thật khác. Đó là một người đàn bà đẹp và tự chủ. Gay nhất là hoàn toàn không thô như Nghi nghĩ, sau những miêu tả của anh. Đàn bà đẹp tỏ ra rất am hiểu về lĩnh vực thiết kế nội thất và đưa ra những nhận xét khá tinh tế, văn minh. Nghi cảm nhận được ngay từ cuộc họp chung đầu tiên. Kinh khủng hơn nữa, cô nhận ra, từ những cuộc gặp chung… Đàn bà đẹp yêu chồng.

Hoang mang, Nghi quyết định mời đàn bà đẹp đi ăn trưa. Lý do thì dễ thôi, họ có mối quan tâm chung về công việc. Hai giờ đồng hồ với cô trĩu nặng hơn cả cuộc đời từng qua. Đàn bà đẹp kể ngày nào cũng nói chuyện với giám đốc qua mạng. Mỗi năm, họ có một tháng hoàn toàn bên nhau. Năm nay, đàn bà đẹp về nước và dự định sẽ ở lại một thời gian vì muốn sát cánh cùng chồng đẩy hoạt động công ty lên một tầm mới…

Nghi rất khó khăn để giữ vẻ mặt đồng nghiệp trong cả hai giờ đồng hồ khó khăn đó. Năng lượng của cô tập trung phân tích để xem đằng sau những lời nói kia là hoàn toàn vô tư hay có thông điệp, do đàn bà đẹp đã có ít nhiều thông tin về cô. Trực giác bảo rằng: Nghi ơi, mày là An Nghi. Cha mẹ đặt tên như vậy nghĩa là mong con gái dáng dấp an lành, có tướng mạo và số phận tốt. Chứ không phải là nghi trong chữ nghi ngờ. Đàn bà đẹp chắc chắn chưa có thông tin gì, chỉ là vô tình nói ra những lời khiến Nghi cay đắng. Nhưng cô không thấy ghen hay suy sụp quá. Cũng không thấy giận anh vì những thông tin sai lệch. Lại thêm một bất ngờ nữa. Bất ngờ này còn mạnh hơn khi cô tự nhận ra tình cảm của mình với chồng của đàn bà đẹp. Đàn bà đẹp thôi miên cô? Sao trong đau đớn cô vẫn thấy trong lòng có một tình cảm gì đó rất gần với sự cảm mến. Và cả nhẹ nhõm nữa. Hóa ra là tình yêu và thắc thỏm âu lo luôn song hành, không hề mơ hồ nhưng bây giờ Nghi mới cảm nhận được rõ ràng. Chả nhẽ lại phải cảm ơn đàn bà đẹp?

Miên man trong những ý nghĩ đuổi nhau đó, Nghi không biết các nét trên mặt cô trở nên mềm hơn. Cô có chợt sường sượng khi đàn bà đẹp nói nhỏ lúc chị em chia tay nhau :

Em quyến rũ thế này, là chị sẽ không cưỡng lại được mất!

Nghi tự quyết, sẽ không phân tích nông sâu, rằng câu chuyện tình của cô có thật sự ở trong bóng tối hay không, với đàn bà đẹp. Đằng nào thì cô cũng sẽ tự thoát ra vùng ánh sáng, với những bước chân nhẹ bỗng… Đó là điều cô không lường trước được. Một bất ngờ của mùa xuân.