Nghe hoa xoan

NGUYỄN HỒNG

Thứ năm, 04/04/2019 - 04:05 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Biết là người không đợi nhưng hoa xoan vẫn nở. Đúng mùa. Những cánh trấu khép mở, dịu dàng tím. Sáng sáng ở góc phố quen, hiền lành đứng đó một non xanh, lấp ló những chùm hoa biếc. Thế nghĩa là mùa đã tiễn những cơn buốt lạnh.

Mẹ bảo hoa xoan nở rồi thì thôi rét. Chỉ còn lây rây mưa phùn. Nhưng mưa cũng sẽ theo hoa đi mất, chừng non tháng thôi là hết. Đến chữ hết mẹ nói vội. Như thể sẽ giấu được một tiếng thở dài.

Đời hoa ngắn. Lại là loài hoa chả có giá trị phô diễn. Lại ở tít trên cao. Cuộc sống vội vã, mấy ai muốn ngước ngắm nhìn lâu. Để làm gì? Câu hỏi dễ mà khó, còn tùy nông sâu lòng người hướng về hoa như thế nào.

Hoa xoan hắc nồng. Thứ hương xa lạ với phố thị. Chả có tuyến phố nào chủ động đón hoa xoan. Chỉ lác đác đôi cây mọc dại. Chả cầu sự chăm bẵm, cây cứ tự bén hơi đất trời mà lớn. Cây cho mầu xanh, cây cho bóng mát, nếu không vướng víu quy hoạch thì được yên ổn sống. Nên trên phố dẫn về nhà tôi đến mùa vẫn tím rịm hoa xoan.

Tôi yêu tuyến phố có những cây xoan thủng thẳng sống. Tốc độ đô thị hóa chưa chạm tới. Vạn vật chung quanh bằng an với chu kỳ sinh diệt của tạo hóa. Cây sống đời của cây, vui vầy cùng nắng gió. Phố sống đời của phố, có ầm ĩ thì cũng chỉ chốc lát thôi rồi sẽ phải lắng lại, nhường chỗ cho những trầm mặc vốn dĩ. Ở đó có quán cà-phê nhỏ, dăm ba chiếc ghế nhựa, cái bàn nhỏ con con, những con người chậm rãi bên tách cà-phê, lặng yên nói về cuộc đời.

Đấy là tôi mong thế thôi. Phố bây giờ ồn ã lắm rồi. Những cây xoan tự biết xô bồ vây bủa. Trót mang thân phận ở đỡ nên hoa xoan có nở thì cũng chỉ để báo đến thì.

Nhưng với riêng đứa tôi, hoa xoan có giá trị đặc biệt. Tôi chào đời đúng mùa hoa xoan nở. Trên đường di chuyển từ nhà đến bệnh viện, mẹ đẻ rớt tôi trên một bãi than. “Cố chút nữa là đến được gốc cây. Là gốc xoan thì phải, chỗ đó râm hơn tí. Mi khóc khản cả cổ. Mẹ xót con quên cả đau”.

Năm nào sem sém ngày sinh mẹ cũng nhắc. Cứ như sợ tôi quên mất chốn sinh. Cứ như sợ là mình quên chưa nhắc thì đứa con bị đẻ rớt ấy sẽ quên mất cội rễ. Nên thi thoảng, mẹ vẫn thầm thì câu chuyện. Trong câu chuyện của mẹ có hoa xoan, có mưa bụi, có đứa tôi khóc ngặt nghẽo với những sài đẹn... Rồi không biết ý nghĩ được xâu chuỗi quàng xiên thế nào mà mẹ thường kết thúc bằng những tiếng thở dài thất thểu. “Mi bướng thế, chỉ có khổ, có thiệt”. Có lúc mẹ nói một mình. Có lúc mẹ nói với con Vện. Chắc chắn con Vện chả thể hiểu chuyện nhưng tôi và hoa xoan thì đã nằm lòng. Đôi lúc tôi tự hỏi. Không biết mẹ có tiếc không, có giận không khi bóng cây râm mát đã ngay trước mắt mà tôi không chịu lặng yên để mẹ chạm vào.

Tôi yêu những cánh trấu tim tím bé bỏng ấy. Dịu dàng hát trên cao. Lặng yên nở rồi tàn. Sự lặng yên kiêu hãnh. Chẳng cần những đoái thương hờ hững. Ai yêu hoa thì tự tìm kiếm để ngước nhìn.