Ký ức hẻm phố

SƠN TRẦN

Thứ hai, 15/04/2019 - 01:14 AM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Ảnh: MINK

Tôi yêu con hẻm ngay từ buổi đầu tiên chuyển về đấy, đã hơn mười lăm năm. Cũng giống như bao con hẻm khác của thành phố, con hẻm mà tôi đi về từng ngày đã gợi nhớ gieo thương vào tâm hồn tôi, để mỗi khi đi đâu xa, nằm nghe tiếng rao hàng buổi sáng sớm hay tiếng leng keng của xe rác tầm chạng vạng là giật mình thao thức...

Tôi nhớ chị bán bắp luộc mỗi buổi sáng đạp xe ngang qua hẻm với tiếng rao khàn đục, đặc sệt giọng miền trung. Chiếc xe đạp cũ, túi gai treo trước cổ xe, đằng sau phoóc-ba-ga là chiếc thúng đầy ụ bắp phủ một lớp bao nylon giữ hơi nóng. Mỗi khi có người mua, chị thắng xe “kít” rồi nhanh thoăn thoắt lấy bắp giao cho khách. Chị cười rất tươi, hỏi thăm khách vài câu như thể quen thân vậy. Từng giọt mồ hôi lặng thầm rơi từ vầng trán có vương vài sợi tóc cũng dấp dính nước. Chị không phải là cư dân hẻm này. Chị thuê trọ bên kia cầu, ở cùng đứa con gái đang học năm thứ hai đại học.

Đầu con hẻm, dưới tán cây trứng cá, hoa trắng li ti rụng đầy mặt đất là bà già bán nước giải khát. Mấy chai nước ngọt có mầu xanh đỏ mà bọn trẻ con đứa nào cũng thích. Bà già bán quán ở đây từ bao giờ, người trong hẻm không ai rõ. Chỉ biết rằng ngày nắng cũng như ngày mưa, dưới tấm bạt cũ không biết mầu ban đầu là gì được căng lên, chằng níu tứ phía bà vẫn đon đả, cười nói với những người khách quen ghé vào mua hàng...

Tôi thân nhất cô chủ sạp rau đoạn giữa hẻm. Cô là người đàn bà thấp đậm nhưng mặn mà, tuổi ngoài năm mươi. Cô ở bên kia sông. Khách hàng của cô chủ yếu là người trong hẻm. Có hôm là mấy cô, mấy chị công nhân may hết giờ làm ghé vội mua ít thực phẩm chế biến cho bữa tối. Thỉnh thoảng mấy sinh viên hẻm bên cạnh cũng tạt ngang. Họ đi học về, vai mang túi, tay xách bịch rau, con cá luồn qua ngách chật. Tiếng nói cười vô tư xua tan cái nắng trưa hầm hập đang phủ tràn con hẻm...

Rồi một ngày dân cư trong hẻm xôn xao, bàn tán vì con hẻm sẽ được nâng cấp, mở rộng. Họ hào hứng thu gom mấy tấm tôn rách gỉ dựng ở bờ rào bán cho đồng nát, rồi dọn dẹp mấy đống gạch nằm ngổn ngang, vương vãi. Mấy gốc cây to bị bão đánh bật năm nào nằm bên đường cũng được khuân đi để công nhân xây dựng tập kết vật liệu. Đây là công trình xã hội hóa nên từ cô bán rau, bà già bán nước giải khát hay chú sửa xe đều đóng góp. Họ đều vui vẻ, không một lời phàn nàn khó chịu vì hoàn cảnh còn khó khăn...

Những ngày tháng tư, khi những vạt hoa dại tim tím nở tràn lối đi, tôi trở về con hẻm, đúng hơn là đi công việc, tạt vào thăm... Tôi hỏi thăm cuộc sống từng người để nhận được nhiều nghĩ suy trăn trở. Thời gian không dài lắm, từ dạo đấy nhưng cũng đủ làm thay đổi hoàn cảnh sống một con người. Tôi ra trường, có việc làm, lập gia đình. Bà già bán nước giải khát qua đời sau một cơn đau tim. Chị bán bắp luộc đã không ở thành phố này nữa. Chị về quê chăn đàn gà, con heo sau khi con gái ra trường, có việc gần nhà. Cô hàng rau thì nghỉ bán, ở nhà chăm mấy đứa cháu, vì ba mẹ đi làm công ty suốt ngày...

Con hẻm đã từng ngày thay đổi. Những ngôi nhà được sửa sang, xây mới. Hai bên đường điểm xuyết những luống hoa, bụi cây. Đứng ngẩn ngơ đầu hẻm, tôi thấy lòng bâng khuâng, nhặt lấy chút kỷ niệm hôm nào để biết yêu hơn những ngày mình đang sống.