Nhen nhóm tình yêu sử Việt

Con Rồng cháu Tiên đã trở thành hiện tượng ngay từ ngày đầu ra mắt. Loa thành rực lửa, Huyết mạch Trần gia, Tử chiến thành Đa Bang, Lý Thường Kiệt đại chiến Ung Châu thành, Đại chiến Bạch Đằng... nhận được sự ủng hộ nhiệt thành từ đông đảo khán giả trẻ. Ở ta, phim hoạt hình thường mặc định chỉ dành cho đối tượng khán giả trẻ em. Phim hoạt hình tái hiện những trang sử hào hùng của dân tộc luôn bị đánh giá vừa thiếu, vừa yếu. Có thể coi là tín hiệu đáng mừng khi có nhiều nhóm bạn trẻ đang âm thầm chứng minh điều ngược lại. (27/09/2018)

TIN BÀI KHÁC

Tàu hỏa ở một thời

  23/09/2018
“Con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui. Qua đèo Hải Vân mây bay đỉnh núi”. Ca từ của bài hát lừng danh ngành đường sắt này hầu như ám ảnh tất cả những người vừa trưởng thành ngay sau cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại chống Mỹ cứu nước. Đó là những thập niên của thời bao cấp, một thời cao cả ngập tràn những tần tảo vất vả, những khó khăn từ loay hoay ấu trĩ nhưng phong khí sống của cả xã hội luôn bừng sáng vô vàn điều cao đẹp. Đường sắt lúc ấy đúng là một huyền thoại hoang đường, nhất là những giai thoại nửa thực nửa hư loanh quanh đoàn tàu Thống Nhất. 

Sợi dây chuyền

  23/09/2018
Đó là sợi dây chuyền vàng 14k có mặt hình trái tim, được đính đá lấp lánh. Vào hôm kỷ niệm hai năm ngày cưới Thuần dẫn vợ đi đổi sợi dây cũ đã bị đứt, các thêm triệu rưỡi để có được sợi dây mới này. Sau mấy tháng để cổ trống không giờ đeo lên sợi dây chuyền lấp lánh Trầm tự nhiên thấy vui. Lâu không có thói quen soi gương nhưng từ lúc đeo sợi dây chuyền thỉnh thoảng đi qua nhà vệ sinh Trầm cũng tự nhìn mình trong gương tủm tỉm cười. Bế con ngoài hè dỗ cho nó đừng trớ cháo, Trầm ngó mình qua thùng chứa nước mưa bám đầy cặn rêu, khuôn mặt nhòe đi, chỉ có sợi dây chuyền là vẫn luôn lấp lánh. Lấp lánh trong bữa cơm đạm bạc của đôi vợ chồng trẻ vừa mới dồn hết tiền bạc mua một mảnh đất cắm dùi. Lấp lánh trong lúc nằm bên nhau, tay kê đầu kể những chuyện mai sau thường bắt đầu bằng câu “năm sau có nhà rồi, tụi mình sẽ...”. Lấp lánh cả trong lúc con ốm đau quấy khóc, trớ cháo ra chăn màn quần áo dọn dẹp mỏi nhừ người. Lấp lánh như những hạt nắng ấm áp được xâu chuỗi bởi sợi chỉ yêu thương đeo lên cổ. 

Thơ Hoàng Chiến Thắng

  23/09/2018
Hoàng Chiến Thắng sinh năm 1980, người dân tộc Tày, tỉnh Bắc Kạn; từng một số năm tham gia Sân thơ Trẻ tại Ngày thơ Việt Nam khi còn học khoa viết văn (tiền thân là Trường Viết văn Nguyễn Du), Đại học Văn hóa Hà Nội. Anh làm nhiều thơ bằng tiếng Tày, khoảng trên 200 bài, và sắp xuất bản tập thơ song ngữ. Những bài thơ dưới đây của anh đều là bản tiếng Việt tách ra từ tiếng Tày. 

Người thơ “trong trẻo”

  23/09/2018
Không hiểu sao cứ nghĩ đến nhà thơ Trần Anh Thái là ngay lập tức tôi lại hình dung ra sự trong trẻo. Không phải vì anh hay dùng từ này với một ngữ điệu rất đặc biệt, lưỡi uốn cong đến tận cùng theo kiểu dân miền trung, dù anh là người Tiền Hải, Thái Bình. Cũng không phải vì “trong trẻo” là cách anh hay nhận định về một điều gì đó thật tốt đẹp. Chẳng hạn như một bài thơ, một câu thơ, một hành động, một nghĩa cử hay lớn hơn là một con người. Mà bởi “trong trẻo” là từ thích hợp nhất dành cho con người anh. Một người thơ “trong trẻo”. 

Dòng văn học du ký Việt Nam sẽ sớm hình thành

  27/08/2018
Đã xuất bản bốn đầu sách du ký, tác giả Trương Anh Ngọc (ảnh dưới) có cái nhìn từ bên trong về sức phát triển mạnh mẽ của thể loại này. Theo anh, tuy còn khá sơ khai nhưng sách du ký ở Việt Nam sẽ sớm trở thành một dòng văn học có vị thế độc lập như ở phương Tây. 

“Mình thích thì mình nâng thôi!”

  27/08/2018
Người viết bài này trước có nghe kể một câu chuyện, là chuyện để cười thôi, ở bên nước Nga thời còn Liên bang Xô-viết. Đại khái là có một nhân viên, nghe thấy đồng chí lãnh đạo buông lời rằng cuối tuần sẽ về nhà nghỉ của ông ta ở ngoại ô để hưởng không khí trong lành, nghe chim hót... thì băn khoăn lắm. Sợ mùa lạnh vườn không có tiếng chim, hỏng mất mấy ngày nghỉ thần thánh của thủ trưởng, anh nhân viên bèn ra xe bus về trước, rồi nằm sẵn trên cây, chờ lúc thủ trưởng ra vườn chơi thì giả giọng chim cất tiếng véo von véo von... 

Nội tâm lộng lẫy

  27/08/2018
Lặng lẽ, kiệm lời y như những bức tranh của mình, họa sĩ Aung Kyaw Htet dự khai mạc triển lãm cá nhân lần đầu tiên diễn ra tại Việt Nam “Myanmar - Bình yên và huy hoàng - Serenity and Splendor of Myanmar” (tổ chức ở Blue Gallery 28 Tràng Tiền, Hà Nội, từ 31-7 đến 14-8) giống một người quan sát hơn là nhân vật chính. Ông dường như có ẩn ý, để 17 bức tranh trưng bày trong triển lãm thay mình cất lên tiếng nói... 

Niềm vui... “miễn phí”

  25/08/2018
“Chúng ta đã có một quá trình dài hồn nhiên hưởng thụ những sản phẩm văn hóa giải trí mà không hề để tâm tới công khó nhọc của nghệ sĩ cũng như nhà sản xuất. Và định dạng lại thói quen này, chẳng phải là chuyện ngày một ngày hai” - nhạc sĩ Quốc Bảo buồn rầu chia sẻ, trước thực trạng các dịch vụ streaming (nghe và xem trực tuyến) nổi tiếng có thu phí vẫn chịu cảnh bị cộng đồng yêu nhạc trong nước hắt hủi, quay lưng.  

Nông sản trong tầm nhìn xuất khẩu

  25/08/2018
Do đặc trưng Địa-Văn hóa, nước Việt từ nghìn xưa đã là một quốc gia thuần nông. Thoạt kỳ thủy, người dân sinh nhai dọc theo hai mảnh phù sa mầu mỡ của sông Hồng Hà và Cửu Long, rồi lần lần khai thác đến các nơi rừng xanh núi đỏ, thành ra một nước chỗ nào cũng là đất ruộng nương. Cái cảnh “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa” vừa vất vả thân thương, vừa lãng mạn quen thuộc. Hình ảnh điển hình cho hầu hết một làng Việt sung túc là những khoảng vườn mảnh ruộng ngút ngát xanh với đủ loại rau củ quả đẹp như tranh vẽ. Rồi ao rồi đầm rồi chuông... ngập tràn tôm cá cùng bầy lợn đàn gà. Các cụ nhà ta từng vững chắc quan niệm, “phi nông bất phú”. Không phải ngẫu nhiên mà trong suốt chiều dài của lịch sử dân tộc, ngoài chuyện đương nhiên lúa gạo, thì chính sách khuyến nông cốt lõi vẫn luôn là vườn rau ao cá chuồng trại (VAC).  

Cỏ bên kia đồi

  25/08/2018
Tôi nhớ lần chót ngồi với Tường là một buổi chiều muộn của ngày cuối tuần. Sau những hành trình dằng dặc đây đó, Tường thường về lại thành phố, “chỉ để gặp em”, như lời Tường nói. Rồi thì Tường lại đi. Giữa những lần đi về ấy, chúng tôi hầu như bằn bặt tin nhau. Ngay cả chuyện bé nhỏ nhất là cập nhật thông tin lên trang cá nhân, để biết rằng Tường vẫn ổn, trong một chuyến xa gần nào đó, cũng là họa hoằn. 

Trường Sa trong ta

  25/08/2018
“Sau chuyến đi, tôi luôn cảm giác mình còn nợ Trường Sa một điều gì đó, rất khó diễn tả thành lời. Tôi chợt nghĩ, tình yêu Trường Sa luôn có sẵn trong trái tim mỗi con dân đất Việt, sao mình không làm gì đấy để kết nối, để lan tỏa những tình cảm lớn lao đó đến với cả cộng đồng”. 

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

  25/08/2018
Sinh năm 1950, bước vào con đường nghệ thuật từ năm 13 tuổi, khởi nghiệp là một diễn viên chèo sáng giá, nhưng sau khi tốt nghiệp Đại học Điện ảnh quốc gia Liên bang Nga (VGIK) năm 1987, Nguyễn Thị Hồng Ngát chuyển hẳn sang điện ảnh trên cương vị nhà quản lý và nhà biên kịch đến tận bây giờ.