ND - Chưa bao giờ tranh gốm lại rộ lên như dịp này. Ði bất cứ phố nào ở các thành phố lớn ta đều thấy có cửa hàng bán tranh gốm. Nào là, tranh gốm mộc, tranh gốm men. Nào là tranh phẳng, tranh nổi, tranh lõm... có loại gần với phù điêu hoặc giống như những dị bản tranh cổ Trung Hoa. Bên cạnh đó, ta cũng có thể thấy xuất hiện nhiều bức tranh gốm sứ hoặc đá.
Nghĩa là đủ chủng loại ta tạm gộp chúng vào một thể loại gọi chung là tranh gốm.
Tranh thì nhiều vậy, nhưng thị trường lại không mấy sôi động. Nếu khảo sát kỹ những cửa hàng tranh gốm kể cả ở chợ gốm Bát Tràng mới hay
tất cả còn ở mức sơ khai thiếu hẳn một nền tảng nghệ thuật và kỹ thuật, công
nghệ cơ bản. Hình tượng không mới lạ, chưa phát huy được cái độc đáo của chất
liệu thô ráp từ đất. Bên cạnh đó, do kỹ thuật nung hiện vẫn còn thủ công nên hầu
hết bức tranh bị cong vênh và sai lệch tỷ lệ của hình vẽ hoặc hình đắp nổi. Do
đó những tác phẩm được treo bán thiếu nét thẩm mỹ tối thiểu. Thảng mới có những
bức đẹp, theo nghĩa đúng là tranh gốm thật sự. Ta có thể khảo sát những cửa hàng tranh gốm Nhung ở nhiều phố mới thấy rõ sự
yếu kém về nhiều mặt so với những yêu cầu của một bức tranh. Cũng có thể có nơi
đã mượn danh gọi là Nhung. Vậy nên, cửa hàng nào cũng một mầu xám xịt nặng nề.
Có bức giữ được mầu nâu sậm của đất sét đỏ, nhưng nhiều bức bị nung xém tạo nên
cảm giác đen xỉn. Riêng các hình vẽ, hoặc khoét chìm, hay đắp nổi đều thiếu sự
rung cảm và đường nét tạo hình cơ bản nên không tạo được vẻ đẹp lạ lùng trên nền
đất nung. Nhiều họa sĩ đã tìm tòi sáng tạo gần với đời sống hơn, nhưng vẫn chưa
thuyết phục người xem ở nhiều góc độ khác nhau như Phạm Tiến Khang, Nguyễn
Thắng, Hoàng Ðạt, Nguyễn Văn Chi... Việc đưa những họa tiết, tranh gốm của hình khối như bình lọ chum vại lên mặt
phẳng không dễ như căng tấm toan rồi phết mầu như các họa sĩ tạo hình khác. Ðặc
điểm của tranh gốm là có khả năng biến động theo nhiệt độ nung và lại có sự độc
đáo kỳ ảo từ chất liệu đất và men khác nhau được "hóa" qua lửa. Do vậy cái mới
lạ của tranh gốm cần phải được tạo hình gần với đời sống chứ không nên tựa hẳn
vào hình khối, gần với điêu khắc, như gốm Nhung đang bày tràn lan. Ta có thể học ở hoa văn trên men trắng chàm và men Tam thái của gốm Chu Ðậu
(Hải Dương) cách đây 500 năm. Ðó là những tàu lá chuối, nhánh rong, cọng rau
muống, bông cúc, bông sen... còn với các hình con vật ta thấy đó là con tôm, con
cá bống, con rùa, chim sẻ, chích chòe... Chính những tranh trên khối tròn của
gốm Chu Ðậu đã tạo nên những nét họa tuyệt vời đánh át gốm nhà Minh một thời. Do
những nét vẽ khoáng đạt đầy rung cảm với thiên nhiên sẽ tạo được sự mềm hóa và
làm những cốt đất trở nên duyên dáng. Bên cạnh những bức tranh gốm của Chu Ðậu ta còn thấy ở làng nghề Bát Tràng
nổi bật với những hình ảnh Tùng, Cúc, Trúc, Mai hoặc các cảnh chợ búa, chùa
chiền, núi non, tre, trúc, con sông, cái cầu... Riêng họa tiết gốm Phù Lãng chủ
yếu đắp nổi với hình thức chạm bong với các đề tài như tứ linh, nghê, hạc, mặt
hổ phù, hoặc chữ Phúc, Thọ, An, Khang... Nhưng đều được lót men vàng da lươn.
Tuy vậy chúng không gần với tranh gốm phẳng lắm. Những lò gốm ở phía bắc có nhiều họa tiết, tranh vẽ giản dị, duyên dáng và
tràn đầy hơi thở đời sống. Những bức tranh này ít mầu sắc đối chọi và rực rỡ với
các nhóm tranh Trung Hoa. Ðây là vẻ đẹp riêng biệt tạo mỹ cảm sâu lắng thân
thương của nền văn minh lúa nước ở ta. Vậy việc căng tranh gốm trên mặt phẳng cần phải nâng cao và sáng tạo nên cái
nền dân gian ấy. Những nhóm hoa văn nhân vật cũng cần phải chọn lọc, như Chú bé
thổi sáo trên lưng trâu, Thả diều, Ông lão câu cá, Say rượu hoặc Chèo đò... đều
cần được gần với nét thủy mặc hơn trên tranh gốm mới tạo được sức lay động thanh
thoát trên nền đất. Sức mạnh của hoa văn nhóm động vật hoặc thực vật cần được
khai thác cho hết khả năng biểu cảm của từng họa sĩ có tài trên "toan cứng" như
đá vậy. Lựu, nho, đào, sóc, bướm, chim, chuồn chuồn, tôm, cua... luôn luôn là
mảng đề tài vô tận trong tạo hình tranh gốm. Xem ra, thị trường tranh gốm hiện nay còn xa lạ với đời sống tinh thần của
người xem. Nhiều nghệ nhân, họa sĩ, thợ gốm có khả năng tìm tòi nhưng vẫn còn có
khoảng cách so với sự tinh tế của người xem. Thí dụ gần đây một số tranh gốm ở
Bát Tràng nhại các tác phẩm nổi tiếng trong nước và quốc tế như Thiếu nữ bên hoa
sen, Mùa thu vàng, Hoa hướng dương, Monalisa... Thậm chí nhiều bức tranh gốm
(thực chất gần với tranh sứ lai hàng Tầu hơn) còn đưa cả hình thiếu nữ khỏa thân
hòng để câu khách. Nhưng thực ra các chất liệu gốm chỉ ẩn chứa được những đường
nét thanh thoát bay bổng gợi cảm qua tay bút lông thần diệu đầy tài hoa của nghệ
nhân với mầu sắc nhẹ nhàng, chứ còn các bức tranh như trên đậm đặc mầu sắc và
những mảng dày sâu có nhiều độ tương phản mạnh khi qua lửa nung chúng sẽ bị biến
chất, cứng queo và thô kệch. Cho nên tranh nhái có giỏi mấy về kỹ thuật sao chép
thì công nghệ lửa sẽ đốt rụi những cảm xúc người xem. Tuy vậy, cũng ở Bát Tràng với những bức tranh nổi như phố Phái, hoặc tranh vẽ
trên men trắng với những Con ong, Cái kiến, Lá chuối, Hoa cúc... thì lại có sức
hấp dẫn khách hàng. Ðể hạn chế sự xô bồ về thị trường tranh gốm hiện nay, các họa sĩ, các nghệ
nhân và các tay thợ lành nghề cần kỹ tính hơn trong tạo hình và cần đời sống hóa
chúng với nét đẹp dân gian. Tạo được hình trên đất nung đã khó nhưng tạo được
nhạc điệu trên tranh gốm quả là không thể không tựa vào những cung đàn kỳ ảo
trên men gốm bền bỉ, gần gũi với thiên nhiên và đời sống của ông cha ta đã dày
công sáng tạo hàng nghìn năm qua. VƯƠNG TÂM |
| Trang chính
Chính trị
|
Kinh tế
|
Đời sống - Sức khỏe
|
Pháp luật
|
Khoa học - Giáo dục - Tin học
|
|
Văn hoá
|
Thế giới
|
Thể thao
|
Tết 2009
|
Trang Hà Nội
|
Tết 2010
|
World Cup 2010
|
© Báo Nhân Dân thiết kế và giữ bản quyền. Mong bạn đọc góp ý kiến, phê bình. Địa chỉ liên hệ: toasoan@nhandan.org.vn |