NDĐT - Trước thềm Hội nghị tổng kết, đánh giá 6 năm thực hiện “Quy chế hoạt động biểu diễn và tổ chức biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp” do Bộ Văn hóa, Thể thao & Du lịch (VHTTDL) tổ chức vào đầu tháng 7 tới, nhiều vấn đề đã được xới lên.... 5 năm, đến hẹn, lại buồn
Năm 2009 vừa qua, Bộ VHTTDL đã tổ chức tới sáu cuộc hội diễn thuộc
các loại hình: Kịch nói, tuồng và kịch hát dân tộc, chèo, cải lương,
hai đợt hội diễn sân khấu ca múa nhạc chuyên nghiệp toàn quốc. Các
cuộc hội diễn này nằm trong một hội thi chung có tên: Hội diễn sân
khấu – ca múa nhạc chuyên nghiệp toàn quốc 2009. Việc tổ chức dồn
cùng lúc các đợt hội diễn sân khấu và ca múa nhạc trong cùng một năm
đã khiến các nhà hát, các đơn vị nghệ thuật chạy đôn, chạy đáo để
đi tìm kịch bản, tìm đạo diễn dàn dựng… Đây chính là lý do khiến
các đợt hội diễn, liên hoan bị bội thực về thể loại, trùng lặp
người viết, người dựng. Các nhà hát, các đoàn thi nhau tung tiền của để thu hút những tên
tuổi tác giả, đạo diễn sáng giá nhận dựng vở với mình. Đây là lý
do khiến có những tác giả, đạo diễn có tới cả chục kịch bản và vở
tham gia hội diễn. Tính đa dạng và sáng tạo nghệ thuật bị hạn chế,
các đạo diễn trẻ mất đi cơ hội thử sức khi mà các đơn vị thường đặt
hệ số an toàn vào tay các tác giả tên tuổi, đạo diễn đàn anh. Ông Trương Nhuận – Phó giám đốc Nhà hát Tuổi Trẻ cho rằng nên tránh
tổ chức hội diễn đồng loạt các chuyên ngành trong cùng một năm như
hiện nay mà nên giãn các loại hình ra để tránh việc các nhà hát, đơn
vị nghệ thuật cùng gồng tập trung đi hội diễn mà bỏ quên các lĩnh
vực hoạt động khác. Việc tổ chức hội diễn theo định kỳ năm năm một lần là khoảng thời
gian quá dài, không thích hợp với thực tế. Rất hiếm có đơn vị nghệ
thuật nào lại mang vở diễn đã được dựng cách xa tới bốn đến năm năm
để đi thi mà thường mang những vở mới. Sau một quãng thời gian xa như
vậy, bản thân người dựng, người diễn cũng đã cảm thấy mất hứng thú
và sự thỏa mãn với tác phẩm của mình, khó có thể thổi hồn vào
tác phẩm. Nhiều ý kiến cho rằng hội diễn tổ chức ba năm một lần sẽ
làm cho sân khấu tập trung xây dựng được nhiều tác phẩm chất lượng
hơn, sự hưng phấn sáng tạo của nghệ sĩ sẽ tăng hơn và dĩ nhiên giải
thưởng, huy chương giành cho tập thể và đặc biệt là cá nhân nghệ sĩ
sẽ nhiều hơn, giúp cho các nghệ sĩ có đủ điều kiện để xét tặng các
danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú. NSND Trần Đình Sanh – Giám đốc Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh cho
rằng ngoài hội diễn sân khấu – ca múa nhạc chuyên nghiệp toàn quốc,
Bộ VHTTDL cần nghiên cứu để nghĩ ra các cuộc liên hoan, hội thi định
kỳ mang tính đặc thù riêng cho từng đối tượng như: thi tài năng trẻ sân
khấu - ca múa nhạc, thi đạo diễn – biên đạo múa trẻ, thi dòng nhạc
thính phòng, thi múa dân gian – đương đại, sân khấu thử nghiệm… Hay các
liên hoan theo từng đề tài như: Liên hoan các vở diễn đề tài hiện đại
hay lịch sử, biển đảo… Tránh cảnh “đồng sàng dị mộng” Có lẽ gây nhiều bức xúc và dị nghị ở các kỳ hội diễn gần đây
nhất đó là có những giám khảo vừa chấm vở diễn vừa có tác phẩm
thi. Dẫu Ban tổ chức có để vị giám khảo đó đứng ngoài, không chấm
vở của mình thì cũng không tránh khỏi sự ưu ái, thiên vị của các vị
giám khảo cho đồng nghiệp của mình. Để tạo không khí sáng tạo công
bằng, nhà tổ chức cần nghiên cứu sao để tránh được hiện tượng giám
khảo “vừa đá bóng, vừa thổi còi” kiểu này.
Mong muốn chung của đông đảo các nghệ sĩ khi bước vào các kỳ hội
diễn vẫn là việc BTC Hội diễn cần lựa chọn ra những vị giám khảo
cầm cân nảy mực có uy tín nghề nghiệp và có tâm trong nghề, chọn ra
những “cột cờ” xứng đáng thay cho sự thiên vị, ưu ái cho đơn vị này
hay cá nhân kia - hiện tượng thường xảy ra gần đây tại hội diễn. Đạo diễn Đào Quang – Trưởng đoàn Đoàn Kịch nói Nam Định cho rằng
BTC Hội diễn cần kết hợp với Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam để mỗi
đợt hội diễn, Hội cử thành viên của Hội đồng Nghệ thuật tham dự và
thậm chí tham gia vào Hội đồng giám khảo để có sự đánh giá đồng
thuận giữa hội nghề nghiệp với chất lượng của các tác phẩm tham gia
hội diễn và sau đó là xét tặng giải thưởng của Hội hàng năm. ![]() Một cảnh trong vở "Mỹ nhân và anh hùng"
của Nhà hát kịch việt Nam đoạt HC Vàng Hội diễn Sân khấu kịch nói chuyên nghiệp
toàn quốc 2009. Việc trao giải thưởng tại một số hội diễn gần đây đã gây không ít những thắc
mắc trong dư luận, nhất là giải thưởng đặc biệt cho cá nhân nghệ sĩ. Nếu không
có người xứng đáng thì cũng không nhất thiết phải trao giải. Đằng sau hậu trường
hội diễn có rất nhiều vấn đề nhạy cảm, điều này phụ thuộc rất nhiều từ hội đồng
giám khảo hội diễn. Những gương mặt giám khảo quá quen thuộc, sức khỏe không đảm
bảo, chưa nói là tư duy chấm giải quá cũ đã dẫn tới việc trao giải nhiều trường
hợp chưa thực sự đúng người, đúng tác phẩm, thui chột sáng tạo nghệ sĩ. Đã tới
lúc cần đổi mới cơ cấu Hội đồng giám khảo. Nhiều đơn vị nghệ thuật địa phương cho rằng cần phân biệt giữa vở
diễn của các nhà hát trung ương và các đoàn địa phương. Các nhà hát
ở trung ương, gần trung tâm, được Nhà nước đầu tư lớn hơn các đoàn địa
phương. Họ có nhiều điều kiện để dàn dựng các tác phẩm quy mô cũng
như nghệ sĩ có nhiều điều kiện để nâng cao nghề nghiệp hơn. Trong khi đó các đơn vị nghệ thuật địa phương đang bị co hẹp rất
nhiều về bộ máy tổ chức cũng như kinh phí đầu tư, có những đơn vị
hoạt động chỉ với chức năng là đoàn văn công tuyên truyền, biểu diễn
phục vụ chính trị. Đầu tư kém, trình độ diễn viên lại hạn chế, không
có điều kiện rèn luyện nghề do đó, nếu đưa ra tiêu chí chấm giải chung
cho vở diễn của nhà hát và đơn vị nghệ thuật địa phương, dĩ nhiên ưu
thế luôn giành cho các nhà hát trung ương. Đây là lý do khiến các đơn
vị nghệ thuật ở địa phương đi hội diễn, liên hoan toàn quốc chỉ để
cho vui, khó giành được giải cao, cạnh tranh được với các nhà hát
trung ương. Vì sao mỗi kỳ hội diễn vẫn thấy vắng bóng những nhà hát, đơn vị
nghệ thuật tên tuổi trong từng chuyên ngành? Đây cũng là bài toán đòi
hỏi nhà tổ chức các hội diễn, hội thi, liên hoan cần phải có sự
tính toán kỹ lưỡng về địa bàn tổ chức. Ví dụ như ở Tp.Hồ Chí Minh –
cái nôi của nghệ thuật cải lương, quy tụ số đông các đơn vị nghệ
thuật sân khấu cải lương thì hội diễn cải lương nên tổ chức ở Tp.Hồ
Chí Minh và các tỉnh Nam Bộ. Vì sao các kỳ hội diễn luôn vắng mặt
các đơn vị sân khấu xã hội hóa mà thường là cuộc so tài của các
đoàn sân khấu công lập? Rất dễ hiểu, vì các đoàn sân khấu xã hội
hóa chỉ có thể lo được tiền dựng vở, còn kinh phí đi lại thì gặp rất
nhiều khó khăn. Ông Phan Quốc Hùng – Giám đốc Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang cho
rằng Nhà nước nên dành một khoản kinh phí để hỗ trợ cho các đơn vị
nghệ thuật đi lại, ăn ở trong mỗi đợt tham dự hội diễn. Làm thế nào để các hội diễn, hội thi, liên hoan sân khấu thu hút
không chỉ sự chú ý của người trong ngành mà còn có sức lan tỏa tác
động tới sự chú ý của dư luận xã hội và khán giả? Làm thế nào để
các vở diễn sau khi đi hội diễn về không bị “xếp xó”? … Còn rất
nhiều vấn đề khác được đặt ra đối với các nhà quản lý nghệ thuật
để giúp sân khấu có nhiều tác phẩm hay, vượt lên sự cũ kỹ, lối mòn
trong sáng tạo nghệ thuật. TÂM HIỀN |
| Trang chính
Chính trị
|
Kinh tế
|
Đời sống - Sức khỏe
|
Pháp luật
|
Khoa học - Giáo dục - Tin học
|
|
Văn hoá
|
Thế giới
|
Thể thao
|
Tết 2009
|
Trang Hà Nội
|
Tết 2010
|
World Cup 2010
|
© Báo Nhân Dân thiết kế và giữ bản quyền. Mong bạn đọc góp ý kiến, phê bình. Địa chỉ liên hệ: toasoan@nhandan.org.vn |