Hồ Chí Minh

Thứ Năm, 19/05/2005, 10:34:00
 Font Size:     |        Print

Kính dâng Bác với tất cả tấm lòng
biết ơn của người Thượng

Prêkimala Mak

Khi viết tới Hồ Chí Minh
Người Ê Ðê, người Xê Ðăng, người Châu Ro,
người Gia Rai, người Ba Na...
Không dùng bút, dùng giấy, dùng mực
Mà rủ nhau vô rừng đào cây xachk-lang
Về mài thay bút, thay mực
Ðời trước, đời sau chuyền nhau viết mãi
Viết về Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh, Người là con sông lớn
Người là mặt trời
Người là mặt trăng.
Mùa lạnh nhắc tới Hồ Chí Minh cái bụng ấm
Mùa nắng nhắc tới Hồ Chí Minh mây thêu mặt
trời hồng
Mùa thu nhắc tới Hồ Chí Minh mây lắng, trời
trong.
Mùa xuân nhắc tới Hồ Chí Minh cây cỏ đơm nhựa
trổ bông.
Nói tới Hồ Chí Minh
Người Chàm, người H'rê, người Mơ Nông...
Không có lời nói nổi với lòng mình
Chỉ biết gói trong cái bụng.
Khi hát ca ngợi Hồ Chí Minh
Người Thượng mình chưa có bài ca để hát
Chưa có đàn để đệm
Phải mượn:
Gió thổi lá cây to, cây nhỏ
Chim drao, chim kơ-tia, chim nhông.
Nhờ sông bé, sông to
Nhờ rẫy lúa, nhờ thác cao
Nhờ sóng vỗ mạn đò...
Ðất nước mình
Nhiều cây cao, cây thấp
Nhiều cây to, cây nhỏ
Nhiều sông dài, biển rộng...
Chẳng có sông núi, cây nào lớn bằng
Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh
Ôi! Người đó thiệt tình lớn quá!
Người là đất nước dạt dào bất diệt,
Người là gang, là thép
Ðôi mắt Người hào quang rất đẹp
Người, hải đăng của con tàu mặt biển
Người, niềm tin hy vọng và sự sang giàu của đồng
bào Thượng chúng tôi...


Theo: