Một ngày mới

TRUYỆN NGẮN CỦA VŨ THỊ THANH HÒA

Chủ nhật, 04/08/2019 - 05:32 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: N.MINH

Chiều muộn, trời nổi cơn giông, xuất hiện những đám mây xám xịt ở đâu kéo về. Lúc ấy, Lâm đang trên đường từ cơ quan về. Đến đoạn đường Bình Minh, lẫn trong dòng người hối hả với những vòng xe lăn vội vã, anh bỗng chú ý tới cô gái ở phía trước mình.

Giữa thời buổi các cô ăn diện hợp mốt với những bộ váy áo sang trọng, đỏm dáng và đi xe ga sành điệu thì cô gái trong bộ quần áo vải tuy giản dị nhưng vẫn tôn lên dáng người với thân hình cân đối, mái tóc đuôi gà đong đưa theo chiều gió khiến Lâm thấy hút theo.

Bất ngờ, cô gái lách vượt lên đuổi theo chiếc xe Lead đỏ mới toanh vừa đi ra từ cổng Trường Hoa Sữa gần đó. Trên xe là đôi vợ chồng trẻ và một bé gái chừng độ 4 - 5 tuổi. Cô gái nói giọng đứt quãng, chừng như cô ta cũng khá mệt sau một đoạn đường tăng tốc với chiếc xe Wave tàu ì ạch quá sức của mình:

- Anh ơi, anh quên... gạt chân chống!

Vợ chồng nhà nọ rối rít cảm ơn. Chiếc xe của họ phút chốc lẫn trong dòng người trên phố. Cô gái quay ngược xe trở lại và chuẩn bị rẽ vào một con ngõ nhỏ. Ánh mắt Lâm chạm vào khuôn mặt dễ thương. Đôi mắt mở to ngạc nhiên nhìn anh, đôi mày nhíu lại như đang cố nhớ xem đã gặp Lâm ở đâu rồi. Anh chợt thấy tò mò và thoáng có cảm giác thú vị khi nghĩ về người con gái này.

Lâm chợt liên tưởng ngay đến chuyện của Duy, bạn thân của anh. Duy vừa mới phải nằm viện vì bị tai nạn xe máy. Anh bị gãy chân và dập xương quai hàm. Hôm anh đến thăm Duy thấy mặt mũi Duy sưng vù, phải nằm im bất động. Chuyện xảy ra cũng chỉ tại hôm đó Duy quên gạt chân chống xe, lại đang có việc vội nên anh phóng khá nhanh. Đến đoạn rẽ, vội tránh một chiếc xe đang đi tới, chân chống xe anh chạm phải mặt đường, tay lái mất phương hướng, xe loạng choạng đâm phải cây cột điện bên đường.

Nghe đâu từ khi Duy bị tai nạn, cô người yêu lạnh nhạt hẳn rồi bặt tăm luôn. Ấy vậy mà trước đó hai người cũng đã có ý định tiến tới hôn nhân. Đúng là khó đoán trước được lòng người. Anh thấy tiếc cho Duy, một vận động viên thể thao tài năng, từng giành được tấm Huy chương vàng mang vinh quang về cho đội tuyển tỉnh nhà. Năm nay mùa giải cũng đã sắp đến. Bao nhiêu công sức luyện tập chỉ chờ đến ngày thi đấu, vậy mà…

Thật là một buổi sáng trong lành đến dễ chịu. Giọng hát Hồng Nhung quen thuộc với bài “Một ngày mới” phát ra từ chiếc radio để trên bàn, bài hát anh rất thích. Miệng anh huýt sáo nhẩm theo.

Theo thói quen, Lâm đưa mắt nhìn sang quán café sách Minh Tâm nằm đối diện ngay phía bên kia đường. Mới chỉ có ông chủ quán cùng hai cô nhân viên đang mải dọn dẹp, kê đặt lại bàn ghế để chuẩn bị đón khách. Quán Minh Tâm nằm nép mình dưới những tán bàng xòe rộng, râm mát. Tuy quán không rộng lắm nhưng nó lại là điểm thu hút một lượng khách không nhỏ đến đây bởi sức hấp dẫn từ những tủ sách phong phú với nhiều thể loại như sách văn học, sách khảo cứu, đầy đủ các loại tạp chí và đặc biệt là những loại thức uống mang đậm hương vị riêng của quán. Nhưng kìa, Lâm để ý thấy cô gái có dáng quen quen. Cô ta sơ vin gọn gàng trong chiếc quần vải ống đứng, đi chiếc xe Wave mầu xanh dừng lại trước cửa quán. Mái tóc được cột cao với chiếc dây buộc mầu tím nhạt... Lâm nhớ ra rồi, đó chính là cô gái Lâm gặp chiều nọ, không thể lẫn. Lát sau đã thấy cô gái trong bộ trang phục nhân viên của quán lúi húi cùng ông Tâm sắp xếp lại giá sách. Có lẽ nghỉ hè nên khách đến đông hơn thường lệ và bởi vậy ông Tâm đã thuê cô gái đến phụ giúp mình.

Mấy hôm nay không thấy bóng dáng cô gái thấp thoáng bên quán Minh Tâm, Lâm bồn chồn không yên. Đến cơ quan, đầu óc anh cứ lơ đễnh, làm việc gì cũng chẳng ra hồn, đến nỗi mấy bà chị trong phòng phải cất tiếng trêu: “Chú Lâm hình như đang tương tư cô nào rồi phải không?”. Lâm giật mình!

Hôm nào Lâm cũng mở cửa đứng trên ban-công ngóng xuống đợi đến khi nhìn thấy cô gái anh mới yên tâm trở vào nhà rồi chuẩn bị đi làm. Cũng chỉ có nụ cười và đưa tay ra hiệu chào cô gái. Như đã quen, cô gái cũng nhìn lên, mỉm cười chào đáp lại. Vậy thôi, nhưng anh thấy như có chút gì vui và ấm áp lạ. Không hiểu sao sự vắng mặt của cô gái ở quán làm cho anh có cảm giác thiếu vắng và hụt hẫng, như có một điều gì bí ẩn hối thúc anh phải khám phá ở người con gái này.

Không phải là Lâm chưa yêu lần nào. Mối tình đầu của anh với Hà cất cánh bay xa đã hơn một năm khi Hà chọn một công việc làm ưng ý trên Hà Nội theo sự sắp đặt của gia đình hơn là chọn tình yêu với Lâm. Mặc dù tình cảm ấy đã có từ hồi hai đứa còn học trung học. Quyết định của Hà khiến anh phải chống chếnh suốt một thời gian. Biết làm sao được... Ngày còn bên nhau Hà cũng từng xa xôi nói đến mơ ước một ngày sẽ được sống và làm việc ở ngay tại Thủ đô phồn hoa… Mải nghĩ nên chiếc xe của anh dừng lại ở ngay trước cửa quán Minh Tâm mà anh không hay. Không thể để nỗi nhớ dày thêm nữa, anh quyết định bước chân vào gặp ông Tâm để tìm hiểu rõ hơn về người con gái ấy...

Chiều cuối tuần, từ cơ quan, Lâm phóng xe thẳng đến bệnh viện để đón Duy. Hôm nay là ngày Duy được ra viện. Mấy hôm trước vào thăm thấy sắc mặt Duy đã khá hơn trước nhiều. Trên đường đi Lâm tạt qua một tiệm hoa để chọn mua một bó thật đẹp. Anh muốn khi trở về nhà, nhìn thấy bình hoa Duy sẽ quên đi những điều phiền muộn.

Đi qua dãy hành lang, Lâm thấy hơi choáng váng và khó chịu bởi thứ mùi đặc trưng của bệnh viện. Có khi chăm sóc bệnh nhân trong một thời gian dài mà không có người thay nom thì người khỏe mạnh đến mấy cũng có thể phải nhập viện sớm. Phòng 205 đây rồi! Kìa! Lâm ngỡ ngàng tưởng như mình nhầm khi nhìn thấy cô gái, suýt nữa thì anh đã reo lên. Nhìn thấy cô gái đang chăm chú xúc từng thìa cháo bón cho bà lão. Lâm đoán đó là mẹ hoặc một người bà con của cô. Thấy anh ở cửa, Duy đã lên tiếng trước:

- Cậu đã đến đón mình đấy à?

Cô gái nghe tiếng có người vào vội ngoảnh đầu nhìn ra, sững người ngạc nhiên đến vài giây. Lâm cũng đứng như trời trồng vì bất ngờ. Lát sau cô gái mỉm cười:

- Chào anh Lâm. Anh đến thăm và đón anh Duy đấy ạ?

Lâm không ngờ cô gái cũng đã biết tên mình. Lâm cũng buột miệng như thể hai người đã quen biết nhau từ lâu:

- Chào bác, chào Thùy! Thùy vào viện chăm sóc bác à. Thảo nào mấy hôm nay anh không thấy em đi làm.

Cô gái bối rối:

- Dạ... vâng... mà đây là...

Bà lão nhìn Thùy vẻ trìu mến:

- Cậu là bạn của cô Thùy đây à? Cô Thùy thật quả là một cô gái tốt hiếm có đấy. Tôi được đưa vào đây kịp thời là nhờ có cô ấy và cũng may có cô ấy chăm sóc nên đến hôm nay sức khỏe của tôi đã khá hơn nhiều rồi cậu ạ.

Thì ra đó là bà lão quê ở miền trung một thân một mình ra ngoài này để sống nương nhờ vào sự giúp đỡ của người đời. Hôm đó bà lão bị tụt huyết áp, người tự dưng lảo đảo rồi ngã khụy xuống đường ngay trước cửa nhà Thùy đúng lúc cô vừa đi làm về. Tuổi già chỉ ngã nhẹ mà bị sưng sẩm cả mặt mày, trên người có vài chỗ bị bầm tím. Vậy là Thùy cùng mấy người hàng xóm đưa bà lão không quen biết vào nhập viện. May mà chỉ bị thương ở phần mềm nên các bác sĩ khâu cho vài mũi rồi cho nằm lại viện nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng mấy hôm là được ra viện. Nhìn cách Thùy chăm sóc một người mà chẳng phải là họ hàng thân thích làm Lâm càng khẳng định những gì anh nghĩ về cô là đúng và anh càng chắc chắn hơn tình cảm của mình.

- Em sẽ lại tiếp tục công việc ở café sách Minh Tâm chứ? - Lâm hỏi Thùy khi cả hai người cùng đi làm thủ tục xuất viện.

- Vâng, em sẽ giúp chú Tâm đến hết hè này anh ạ.

- Em tìm được việc làm rồi à? - Lâm hỏi Thùy vì chú Tâm cũng đã cho anh biết Thùy vừa tốt nghiệp đại học kinh tế và cô đã nộp hồ sơ vào một công ty nào đó. Thùy không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh. Cô gái tinh nghịch:

- Những khóm loa kèn trong công ty mình nở hoa đẹp quá, anh nhỉ?

Lâm bối rối - “công ty mình?”. Rồi như chợt hiểu ra ẩn ý trong câu nói của Thùy, anh thầm thích thú khi biết Thùy cũng ngầm tìm hiểu về mình. Thật là bất ngờ quá! Lâm có nghe nói công ty anh sắp đón một nhân viên mới nhưng anh không biết người đó lại chính là cô gái đang đứng ngay trước mặt anh đây.

Trong đầu Lâm chợt hình dung ra cảnh dưới ánh nắng dịu dàng của mỗi buổi sớm mai anh sẽ đến đón và chở Thùy đi làm, qua những con phố tràn đầy sắc trắng của hoa loa kèn.