Nghĩ

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HỒNG

Chủ nhật, 22/09/2019 - 04:49 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngay bây giờ hắn không nghĩ gì cả. Hắn nằm trên phản nhả khói qua ô cửa sổ, trong khu vườn yên tĩnh mầu lá non. Tấm phản cụ nội để lại cho cha hắn như vật thừa kế và bây giờ đến hắn. Tấm phản bằng gỗ lim. Nhiều chỗ đã đen bóng, trơn loáng như thạch. Hắn nâng niu.

Hắn nằm bắt chân chữ ngũ. Mắt nhìn lơ đễnh. Những bụm khói tròn lơ lửng rồi tan trong mê say. Hôm nay nhà không có trẻ nhỏ, hắn thoải mái tận hưởng. Khói thuốc vờn quanh hắn thơm mùi tự do. Trong một buổi sáng trong lành thế này tốt nhất là không nên nghĩ gì cả.

Có tiếng động ở phía bếp. Hoặc là mẹ hắn. Bà nội của lũ con hắn. Hoặc là con mèo mướp. Cả bà nội bọn nhỏ, lẫn mèo mướp đều không mảy may làm hắn động đậy suy nghĩ. Bà già rồi. Đi đâu đụng đấy. Thi thoảng còn phải vịn thành ghế, bờ tường. Ngày còn bé, chắc hắn cũng thế. Chỉ khác, ngày ấy hắn phải vịn tay mẹ. Bây giờ mẹ hắn cũng dò dẫm hệt một đứa trẻ.

Con mèo mướp hay ăn vụng. Thi thoảng lục cục sục sạo sau bếp. Nhưng chắc chắn sẽ tiu nghỉu. Vợ hắn có tài cất đặt. Có con cá, miếng thịt nào thò được ra ngoài cho mướp trộm đâu. Kể cả xà-phòng, nước rửa chén, tí dầu ăn, mì chính, bột canh..., tất tần tật đều cho vào chạn khóa hết. Để ngoài, chó đi qua gà đi lại đụng chạm là đổ vương vãi, có khi còn bay cả sang nhà bà nội. Vợ thường dặn thế thì hắn biết thế. Đã dặn rồi không làm theo thì chết với mụ vợ.

Nhà bà nội ở cạnh, ba gian lợp ngói nhỏ tin hin vậy mà ông bà xây ba năm mới xong. Sự nghèo đổ bóng nham nhở lên mái ngói chỗ đỏ chỗ xám. Bức tường vôi loang lổ chỗ mới chỗ cũ. Nền xi-măng chỗ thủng, chỗ trám đi trám lại. Thế mà ông bà cũng cùng nhau đi qua được mấy mùa gió lào thổi cong vênh đồ đạc, mấy mùa mưa nước ngập bì bõm, mấy mùa ủ dột nhớ con đứa gần đứa xa. Con cái lớn, dựng vợ gả chồng cho xong là ra riêng hết cả. Ngôi nhà nhẫn nại mang bao chứng tích cả buồn lẫn vui. Chỉ có hắn, miễn cưỡng làm phận sự con trai cả ở lại bên hông nhà. Từ ngày ông mất, bà ở một mình. Một mình với một bàn thờ, một cái bếp và thêm con chó Ky bè bạn. Thi thoảng bà qua lại nhà hắn chơi với bọn nhỏ. Mắt bà kèm nhèm rồi, bà chả biết vợ hắn có lườm bà không.

Điếu thuốc đã sắp tàn. Hắn toan vứt. Rồi thấy tiêng tiếc, hắn rít thêm một hơi thật dài nữa rồi vứt. Sau ô cửa sổ, mấy nhánh cây mật gấu đã đâm chồi. Mấy cành khô cong ấy hắn lỉnh kỉnh đưa từ trong nam ra qua bao lần xe đổi chuyến. Định vứt cho nhẹ tay nhưng thấy bạn bè mách nước cây này chữa huyết áp rất tốt nên ngần ngừ giữ lại. Hắn chỉ cắm bên bờ rào chừng mấy tuần đã thấy đâm lá non, chắc cũng đã bén rễ rồi. Hắn thấy vui vui. Và có hy vọng. Cái bệnh cao huyết áp dạo này hành hạ hắn ghê gớm. Đang yên đang lành thế rồi tăng vọt lên, nhất là sau mấy cuộc nhậu. Hắn thấy dái tai phừng phừng, mặt mũi phừng phừng. Cảm giác như máu trong người hắn dồn cả lên mặt. Hắn loạng quạng muốn ngã. Giá những lúc đó hắn đang ở cạnh mẹ, hắn sẽ xin mẹ viên thuốc giảm huyết áp. Nghe nói uống một viên sẽ ổn định ngay tức thì.

Mẹ hắn bị bệnh này đã bao năm. Bao nhiêu năm bệnh là bấy nhiêu năm mẹ chung thủy với bệnh viện, với kính thưa các loại thuốc điều trị huyết áp. Mấy cô con gái lấy chồng xa thi thoảng về thăm mẹ chỉ biết mua thêm toa thuốc, lỉnh kỉnh chợ búa cho đầy chặt tủ lạnh, dấm dúi đôi ba đồng tiền quà rồi đi vội. Thuốc ổn định huyết áp thì lúc nào mẹ cũng sẵn. Ngày mẹ uống một viên điều hòa mầu hồng hồng. Khi huyết áp tăng thì uống thêm một viên ổn định mầu trắng. Đại loại vậy. Hắn nghe mấy cô em gái dặn dò mẹ thế. Nghe câu được câu mất thế thôi chứ nếu có thuốc trong tay, hắn buộc lòng phải hỏi mẹ hoặc bác sĩ.

Sau một lần chết hụt trên bàn nhậu, hắn để ý hơn đến sức khỏe. Đó là nguyên nhân cho mấy cành mật gấu xuất hiện. Mẹ hắn chẳng biết đó là cây gì, thấy hắn chăm chút cây cối trong vườn thì yên lòng lạ. Bà niệm Phật nhiều hơn. Thi thoảng bà còn kể lể với ông bên bàn thờ. “Thằng Hùng dạo này khác lắm rồi ông ạ. Nó biết trồng cây, chơi chim. Nó ăn cơm nhà nhiều hơn và bớt nhậu nhẹt. Ơn trời Phật độ trì. Giá như trước lúc mất, ông được nhìn thấy cảnh này. Ông sống khôn chết thiêng tha thứ lỗi lầm cho con cái ông nhé”. Lời bà thành khẩn vậy, không biết ông có nghe được không nhưng con cái thì nghe hết. Chúng trách bà lẩm cẩm.

Không còn điếu thuốc, hắn bắt đầu thấy trống vắng. Hắn nhỏm dậy châm bình trà. Loại trà sen này ngày xưa cha hắn vẫn nhấp môi mỗi sáng. Bà quen chân thấp chân cao tất tả với luống rau, vọc khoai, con gà, con lợn thì tâm trạng đâu mà ngồi nhâm nhi cùng ông được. Ông giữ nét điềm đạm cô đơn của kẻ sĩ thất thời. Xa rời đồng nghiệp chỉ biết hơn thua cay cú, ông về hưu theo chế độ, an yên tự tại cuộc sống yên bình, đạm bạc với bà. Uống cốc nước không quá đầy, ăn không quá no, ngủ không thừa giấc, nói không thừa lời.

Hắn khác ông. Ồn ào và cay cú. Hắn cay cú với đời. Với người. Với cả mấy cô em gái đã bay nhảy ra được khỏi vùng đất lầy lội này. Hắn quen chân đất đầu trần, nói câu trước câu sau đã vung tay vung chân dọa dẫm. Mấy đứa em sợ đấm đá, sợ cha mẹ phiền lòng nhiều hơn là sợ hắn. Họ khinh khỉnh không thèm tiếp lời. Hắn lấy thế làm oai. Hắn ăn cơm bằng bát tô và cầm xô nước tu ừng ực. Đại loại vậy. Hắn lạc lõng trong gia đình. Còn bên ngoài, cái thế giới ồn ào, xô bồ ấy rồi cũng sẽ đào thải hắn nếu hắn không biết lụy.

Hắn đứng ở đâu trong thế giới này. Có thể hắn không nghĩ đến. Nhưng cha hắn nghĩ được. Tóc ông cụ bạc trắng. Ông đã suy nghĩ quá nhiều. Đứa trẻ lên bảy đã được cưng chiều hơn so những đứa khác. Vì hắn là cháu đích tôn của dòng họ. Các em gái của hắn không được hưởng như thế. Càng được chiều, hắn càng thấy những nghiêm khắc của cha mẹ là oan trái, là nghiệt ngã, là đáng nguyền rủa. Hắn bắt đầu sa chân vào cạm bẫy người. Hắn đã sa chân và trượt ngã. Học hành thì ít, đua đòi thì nhiều. Hắn trượt một lần và trượt mãi. Hắn bắt đầu đổ lỗi cho hoàn cảnh. Hắn tị nạnh với những đứa em chung dòng máu. Người cha bất lực trước những ngông cuồng của con mình. Hắn là nỗi đau của ông.

Trong buổi sáng đẹp trời này hắn đã không nghĩ được gì. Và hắn cũng chẳng muốn nghĩ gì. Nếu nghĩ, hắn sẽ phải nghĩ rất nhiều. Chuyện con trong con ngoài giá thú của hắn. Chuyện miếng đất hương hỏa ông nội để lại cho cha hắn sao trước lúc chết ông già phải lập di chúc chia ra làm gì. Mảnh đất được chia làm ba phần. Một phần cho con trai, một phần cho mẹ, một phần để làm nhà thờ. Với hắn, đó là một vô lý. Đã có lúc, mượn chén rượu, hắn cự nự với ông bà về việc mảnh đất ông bà đang sống này đương nhiên là của hắn. Ông bà nội để lại cho cha thì cha phải để lại cho hắn. Mấy lần đánh tiếng thiếu vốn làm ăn hắn tỏ ý định mang bìa đất đi cắm, ông bà không đồng ý, lời ra tiếng vào hắn hậm hực phải nghe. Nghe thì nghe nhưng hắn hận ông bà. Than ôi, ông già ngoài 70 tuổi sắp lìa dương thế chẳng lo nghĩ được gì hơn, cực chẳng đã mà phải chia năm sẻ bảy mảnh đất hương hỏa bao đời. Mấy cô con gái thì chả tơ hào gì đất đai. Đến chữ hiếu hắn còn không báo đáp thì mảnh đất ấy cũng chẳng đáng gì mà không để lại. Thôi thì đành lấy vật làm tin. Lòng người đã vậy rồi. Còn miếng đất cho bà bấu víu. Có ban thờ cho bà hương khói ngày nào ấm ngày ấy. Thân mẹ già mong manh như chuối chín, con cái mỗi đứa mỗi tính, ông đi rồi biết cơ sự nào có thể xảy ra.

Đấy là chuyện ngày cũ. Còn trong buổi sáng này, hắn đã quyết định không nên nghĩ gì. Bình trà sen dậy hương. Hắn rót vào cốc thủy tinh to, cho nhiều đá vào uống. Ngày ông cụ đi, hắn mua bốn bì trà sen loại một. Hàng xóm xì xào về tấm lòng thơm thảo của hắn. Mấy đứa em gái sụt sùi khóc thương. Ngày xưa có mỗi lạng trà, ông đã sung sướng cất cất giấu giấu sao cho kín kẻo mất mùi. Bây giờ ông nằm trong quan tài với bốn bì trà to vậy liệu ông có ngửi thấy gì không? Ngày cha còn sống, hắn không mua cho cha nổi một lạng trà, bây giờ cha đi, hắn mua đến bốn bì trà.

Hắn uống xong cốc trà đá thì trời bắt đầu đứng bóng. Nắng đổ xuống vườn cây xanh mướt mát. Đứa con gái lớn vừa đi chơi với bạn trai về. Đứa con trai lớn vừa đi đá bóng về. Hắn biết là hắn không được tận hưởng những phút giây một mình nữa. Nhưng hắn thấy khoan khoái, dễ chịu. Vì trong buổi sáng đẹp trời này hắn đã không nghĩ gì.