Khát vọng mùa

Thứ Bảy, 09/09/2017, 04:37:35
 Font Size:     |        Print
 

Hoàng Đăng Khoa

 

Con nằm nhớ những ngày làng bạc nước

mưa xé trời rách thõng mái hiên


cần rau muống đo chiều cao của lụt

hũ mắm mẹ chưng mở nắp thơm lừng

bố kết bè vớt củi phơi đun

con lóng ngóng áo quần thay mấy lượt

chị ngồi hơ mắt buồn ngấn nước

lụt duềnh doàng chặn lối người thương

đêm xâm xấp mẹ đã giục lên giường

đèn sắp cạn bụng nghe chừng sắp đói

con khó ngủ nghiêng mình nghe nước xối

lợn góc nhà chốc chốc éc vô tâm

tép tỏi nổi nênh chưa kịp nảy mầm

bò ngoan hiền nằm nhai rơm thay cỏ

mẹ lau cối lạc đem bà bóc vỏ

chị nện chày nồi bánh sắn thay cơm

thất bát mùa bố rít điếu dài hơn

lũ trẻ nít hồn nhiên đi nghịch nước

tay khua gậy cười ran bì bõm bước

nước rút dần làng mạc đến tả tơi

bố ngả nong trải sách ra phơi

từng cuốn nặng đẫm giấc mơ cày cuốc

lụt ra đi đọng phù sa vườn tược

đường chân trời nắng mới lại bừng lên.

 

Tản mạn về nghề

Nguyễn Hồng Vinh

 

Có chân trời hy vọng

Dành cho ai chí bền

Đọc hàng trăm trang sách

Mới viết vài trang văn!

Có chân trời ảo vọng

Đón những người huyênh hoang:

“Đọc Goóc-ki, Sê-khốp

Chỉ một đêm thuộc lòng!”

Chân trời rộng mênh mông

Bao suối sâu, dốc đứng

Mùa gặt phía sau đèo

Cho ai tràn khát vọng

Mỏi gối vẫn cứ trèo!

Mật ngọt của trang văn

Có khi trong một chữ

Vật vã bao ngày đêm

Chắt từ Đời và Sách!

Hy vọng và ảo vọng

Một lằn ranh mong manh

Với ai không lượng sức

Cõng trên mình bao cân?!

Tháng 9-2017

Cứ vội vã dập dềnh Chợ Nổi  

Bùi Kim Anh

 

Dậy sớm vì sông đâu có ngủ

bến ồn ào chẳng đợi bình minh

chen chúc người dìu dắt xuống lên

cứ vội vã dập dềnh Chợ Nổi

Cần Thơ ơi gặp rồi đây mong đợi

ta lên thuyền đi từ lúc còn đêm

chợ vẫn vắng bến vẫn ngủ yên

gió trên sông lùa sau lưng càng mát

kìa anh kìa em sóng đuổi sóng theo đuôi tàu chạy

kìa mặt trời lấp ló phía xa xa

có hai bờ sông vẫn rộng ra

thuyền và bến nhập vào Chợ Nổi

mua ít thôi ký xoài từ miệt vườn ngọt lắm

mua từ từ thôi chợ đã đông thuyền

mua gì đâu chỉ ao ước thỏa lòng

thuyền dừng giữa thuyền quây vào con sóng

chẳng tham lam nghĩ tới thêm lần

hẹn Cần Thơ và hẹn cùng sông nước

ta chỉ kẻ lữ hành rong ruổi

học người xưa lang thang… lang thang

 

Phác thảo thu

Triều Vân

 

Ta bâng khuâng phác thảo màu Hà Nội

Lá thu chạm heo may

Chim kéo nắng từ đâu về rắc hạt

Tiếng chuông chùa pha loãng Hồ Tây

Chớm thu trăng liềm gặt mây

Sớm mai bầu trời mênh mang ngăn ngắt

Ngoài triền đê bãi ngô non mướt mát

Bên dòng Nhị Hà in dấu rồng bay

Nhớ Hà Nội đến mê say

Những con đường thoảng thơm hoa sữa

Dáng em nghiêng chiều thu lá đổ

Đôi vai gầy gánh nhọc nhằn xa

Nhớ thu xưa rực rỡ cờ hoa

Nắng Ba Đình in từng ô cỏ

Ta lang thang trong chiều trở gió

Tìm lặng im Hà Nội mỗi thu về

Mùa trút lá đất trời nhẹ nhàng hơn

Cây bằng lăng trụi trần tiếc thời rưng rức tím

Nắng non đậu trên những ngôi nhà bịn rịn

Lơ đãng nhìn xao xác lá ngẩn ngơ

 

Vẫn mơ trời đất

 

Lưu Tuấn Kiệt

 

Ngẫm xem trời đất gặp nhau

Bảy sắc cầu vồng rực rỡ

Đất cần mẫn cho mùa màng

Trời chở che

Thuận hòa mưa nắng

Trong dông bão trời nhờ cậy đất

Sân chùa dung kẻ quét lá đa…

Vẫn mơ trời đất gần nhau

Dưới ánh trăng ngà

Lũ trẻ cười ngặt nghẽo

Rồng rắn lên mây!

Rồng rắn lên mây!

Rồng rắn lên mây!

Ai là cái đuôi

Xinh xinh

Sau rốt?