Thơ

Thứ Sáu, 20/07/2018, 18:40:18
 Font Size:     |        Print

Cổ tích chùa làng

* HẢI THANH

Không biết tự bao giờ

Làng tôi có một ngôi chùa

Cho những người đàn bà cầu tự

Tôi sinh ra

Vào cái thời nhiều bom rơi đạn nổ

Trai làng lũ lượt ra đi

Trai làng không ai về

Cha tôi cũng thế

Làng chỉ còn lại ngôi chùa cho những người đàn bà

tâm sự với vầng trăng…

Mẹ tôi xin được tôi ở chùa làng

Rồi lại gửi tôi nơi chân nhang bóng khói

Thế hệ chúng tôi

Ngơ ngác lớn lên

Không biết linh thiêng đời sám hối

Cho những cuộc bán - mua nào chưa đặt tên?

Tiếng mõ vẫn ngân lên

Những chiều tê tái

Giặc đã phá bao lần

Bao lần chùa lại được những người đàn bà như mẹ tôi dựng lại

Thời gian dâu bể khôn cùng

Những người đàn bà cầu tự ở chùa làng

Ðã thành hương khói

Nhưng còn tôi

Và những đứa con ở lại

Có còn gì trong man mác khói hương kia?

***

Bài thơ tháng bảy

* HOÀNG THỊ HIỀN

Tháng bảy lên cơn sốt hầm hập

Ý nghĩ cũng khô cong

Bài thơ khát chờ mong mắt chữ

Như mắt em đang nói thật lòng

Có phải núi vươn lên trời

Tìm cung Hằng phủ xanh bãi trọc

Nơi mặt trời đang mọc

Ðã có dấu chân người in trên đất

Ðể lại con đường đi

Mà sao trăng quầng cơn mê

Ðêm nghe đá lở

Những âm mưu đang trú ngụ

Mượn bàn tay mây đen

Làm lũ

Tháng bảy nước mắt nào cho đủ

Những ngọn núi mồ côi

Ngước nhìn trời tìm màu xanh cho áo

Bài thơ ngủ quên trên trang bản thảo

Câu cuối cùng chưa dạo

Mình tự ru mình

Qua tâm bão

Rồi tan.

***

Nỗi nhớ

* NÔNG THỊ HƯNG

Có nỗi nhớ trong em

Ủ suốt ngày suốt tháng

Em lên nương

Nhớ cũng lên theo

Em xuống chợ

Nhớ âm thầm cùng bước

Con chim líu lo

Nhớ bỏ mặc

Con suối chảy róc rách

Nhớ chẳng vui

Nỗi nhớ mong đầy lên trong ngực

Nỗi thương mong đầy lên trong thung...

Suốt ngày suốt tháng

Nhớ hùi hụi bén rễ cây lúa

Như em bén rễ anh

Mùa nối mùa mọc lên những hạt vàng lóng lánh.

***

Phía đang mưa

* BÙI KIM ANH

Hà Nội đang mưa

nắng cuối hạ mà cơn mưa đầu hạ

gửi gì cho nhau đây

mát cơn khát cháy sắc xuân thì

ập tới ướt đầm con phố dài hối hả

cứ mưa đi mặc lỡ hẹn mặc hờn giận

rằng mưa ngập lối đón đưa

rằng nơi ấy nơi này khác biệt

rằng chờ đợi bên ấy bên này khác biệt

làm sao nhớ ngày không nhau mưa nhiều ít

ngày trú mưa mái quán bên đường

làm sao quên

nép e thẹn tránh làn mưa ướt áo

cứ mưa đi thêm nữa thầm thì khờ khạo

Hà Nội đang mưa

ngại bước phía mưa xưa

ngăn ký ức thời gian tung tóe

ngại chạm giấc mơ gấp vạt nắng hạ

còn gì gửi cho nhau đây.