Mưa về trên dòng sông Cái

Thứ Sáu, 03/08/2018, 07:05:17
 Font Size:     |        Print
 

Mưa về trên thành phố

cái lạnh phả vào chiều

lá rụng đầy ngõ vắng

nỗi nhớ tràn cơn mê

ơi sông Cái* ngược xuôi

bao tháng ngày gõ nhịp

tiếng mái chèo cằn cỗi

lênh đênh những phận người

đêm ùa về thành phố

ánh đèn vàng bên sông

soi bóng mình lặng lẽ

câu rao mặn ngày về

dõi mắt phía bờ xa

câu ca dao nặng trĩu

cơn mưa dài xô lệch

khói đốt đồng nghiêng trôi.

NGUYỄN HỮU PHÚ

Trước và sau tấm bảng

Sau viên phấn, bảng đen là những cuộc đời

Sau cuộc đời là lịch sử viết bằng số phận

Có số phận như viên phấn

Trắng, tròn mòn trong tay người khác

Có số phận như giẻ lau

Thành rác

Có số phận như mặt bảng

Viết, chùi càng nhẵn lỳ

Có số phận như ước mơ của thầy

Viết cổ tích

Những người viết bảng một đời không xê dịch

Nằm xuống rồi lời dạy thành kinh.

NGUYỄN LÂM CẨN

Bóng mẹ

Con ngồi xếp những hạt mưa

Mẹ ơi! Con nhớ ngày xưa cồn cào

Gian nhà vách đứng xanh xao

Gió leo mái lá xạc xào đêm đêm

Cha ngồi vót lạt bờ hiên

Vót sao mỏng bớt buồn phiền có vơi?

Mẹ qua phiên chợ ngày mười

Lạt mềm buộc trọn kiếp người mỏng cong

Nón mê múc ngọn gió đồng

Nắng xiên một tấm lưng còng tãi phơi

Trông vào cây lúa nhỏ nhoi

Mong mùa mẩy hạt, cây đời mai sau

Bùn non ngậm vạt áo nâu

Giấc mơ chẳng đến nào đâu môi mày

Xuân thì bề bộn vá may

Tóc xanh chưa mượt, lắt lay tuổi già

Ngô bung, khoai luộc, cháo hoa

Thắt lưng buộc bụng lội qua tháng ngày

Con nên người được hôm nay

Nhớ về bóng mẹ những ngày xưa xa.

HƯƠNG SINH

Tôi đi tìm… tôi

Bao năm tôi vẫn đi tìm

Mải mê chắt lọc nổi chìm thế gian

Bới nhàn, tìm sự gian nan

Mang khôn ngoan đổi lấy ngàn dại ngây

Khổ đau dìm chết đắm say

Đêm đêm thao thức tìm ngày mộng mơ

Bao giờ, cho đến bao giờ

Tìm cho được cái dại khờ bấy lâu?

Ngày nay sương phủ mái đầu

Biển xanh đã hóa nương dâu vẫn tìm

Đời người bảy nổi ba chìm

Cả đời lặn ngụp đi tìm cái tôi.

NGUYỄN THỊ KIM