Tắm suối ở Côn Sơn

Thứ Bảy, 27/04/2019, 11:20:21
 Font Size:     |        Print
 

Phạm Ðình Ân

Dường như vừa buổi sáng nay

người xưa tắm ở suối này, trước tôi

Suối đàn réo rắt, khơi vơi

thanh âm chuốt tận xa xôi thuở nào

Nỗi niềm trời thấp đất cao

trong veo nguồn quý rót vào muôn dân

Lòng ai vẩn bụi mấy phần

tháng năm trong đục lọc dần tỉnh say.

Vốn xưa, đã bậc hiền tài

tầm cao dữ thác, nhọn gai hiểm nghèo

uất đời sấp ngửa, gian điêu

hư danh nào phải xế chiều mới khinh

chỉ thương trằn trọc dân lành

gốc bền cái đẹp, hiển vinh mọi thời.

Nghiêng nghiêng dòng suối dọc đời

Ông bà tưới tắm hồn tôi mượt mà

Ngược bơi thăm quá khứ xa

thời gian loang chảy xanh nhòa không gian

Suối sông Nguyễn Trãi đang tràn

tôi làm nhánh nhỏ về ngang đất cằn.

 

Tình tự tháng tư

 

Quỳnh Phương Phạm

Tháng tư gọi em về cùng loa

kèn trắng

Ðể nở vào mùa nắng

Có yêu thương chưa kịp nên lời

Anh chờ em với một khoảng trời

Mới như những lời tình tự

Mới như có làn hơi thở

Mới như lần rung động bàn tay

Anh muốn nghe trong gió sớm nay

Có câu hát của nàng sơn ca xuống núi

Trong veo như bầu trời vời vợi

Trong veo như phố núi tháng tư

Anh chờ em với một câu thơ

Nếu trống một người sẽ thành dang dở

Tháng tư anh muốn nắng gần hơn

Ðể bóng em xích gần bóng anh thêm chút nữa

Nếu tháng tư có là quá khứ

Anh mong quá khứ có em!

 

Miền Tây

Ðinh Sỹ Minh

 

Những khoảnh khắc vui buồn rồi cũng cập

bến vô cùng

Chỉ có tình yêu là sinh nở
Miền Tây châu thổ
Dụ ta về tím một cánh lục bình.

Những bông hoa mơ giấc đàn ong
Tiếng đờn ca nghe rớt xuống đời vạn nỗi

buồn giấu kín

Cơn mưa đi qua bờ ném những mảnh tình

câm nín

Tìm về ký ức trăm năm.

Mùa đã chín tán dừa xanh xao thế
Sóng trào dòng lơ mơ đục
Nước trong sông trắng bụng
Khát cánh buồm.

Những con rạch hoang vu
Cứ rủ rê kẻ đa đoan xứ lạ
Sông khát, người lang thang xơ xước
Ðổ ra sông Tiền
Muôn vạt bèo trôi.

Chợt nghe tiếng gọi thầm
Tiếng mái chèo mở cõi
Những mắt người đợi chờ mòn mỏi
Miền Tây mơ bóng ai về!