Rau treo tường

Thứ Sáu, 08/11/2019, 15:03:00
 Font Size:     |        Print

Giữa cuộc sống đô thị, bê-tông, cốt thép nuốt dần mảng xanh, nhà cửa chật hẹp, sự hiện diện của một cái vườn đúng nghĩa trên tầng cao sẽ tạo nên điều bất ngờ thú vị nho nhỏ cho bất cứ ai. Ở đó mùa nào thức nấy, lúc lỉu hoa quả và no thỏa niềm tự hào. Mầu tươi tắn của những thứ cây đầy sức sống được vun xới bằng nhiệt huyết của người trồng và được tưới tắm bằng niềm hy vọng. Bất kể ai trồng cây cũng mong ngày hái quả. Niềm mong mỏi của hàng nghìn người trồng rau trong đô thị còn bời bời lớn hơn.

Nhưng, đâu phải cứ muốn là sẽ tạo dựng một ngôi vườn trồng rau trên sân thượng! Như cha tôi, mấy năm trước khi bắt đầu nghỉ hưu, ông nhọc công nghĩ cách trồng rau như một số bác hàng xóm từng làm. Nhà tôi không có tầng tum rộng nhưng có ban-công và khoảng sân trống khá thuận lợi cho việc trồng rau treo tường. Rau được trồng trong các vỏ chai nhựa, ống bơ sắt rồi treo thành hàng, thành lớp trên tường sân, ban-công. Cha tôi tham khảo cách những người hàng xóm, thuê hàn những chiếc giá sắt kiểu giàn, được đính sát vào tường. Những vỏ chai nhựa cắt ngang, bỏ đất, được đính dây rồi treo lên các giá sắt. Nhìn rất tiện lợi mà thẩm mỹ. Cỡ một tháng gì đó mọi chuyện mới xong. Cây rau lớn dần, cha mời các bác hàng xóm sang thăm và ngắm giàn rau treo. Ðây là dãy mồng tơi lá to bản. Kia là những mầm rau muống gieo hạt bụ bẫm. Lại có cả những gốc xà lách đang dần thắm xanh. Tất thảy đều đẹp, xinh xắn. Cha khoe, rau trồng treo tường ít tốn diện tích, nhà tôi vẫn có đủ không gian sinh hoạt. Ðiều quan trọng hơn là chỉ sau một tháng sẽ có rau ăn.

Nhưng công việc chăm sóc rau đòi hỏi cha tôi phải cần mẫn, nhẫn nại. Hết lứa này tới lứa khác. Từ tìm hiểu nơi mua giống, cách chăm sóc trong ập òa hồi hộp đến sự chia sẻ, hỏi han, xin góp ý từ người cùng quan tâm. Vào ngày trời nắng nóng, hanh khô, người chưa được uống nước thì đã phải lo tưới cho cây dòng nước mát. Tâm trạng người chăm lúc ấy vui hay buồn phụ thuộc giàn rau tươi hay héo. Từ ngày trồng rau treo tường, tôi thấy cha có một niềm vui mới. Bạn thời quân ngũ của cha năng đến nhà chơi hơn. Mọi người nói về cách chăm cây, chơi hoa và ôn lại kỷ niệm năm nào.

Ðó cũng là cách để cha vơi nỗi nhớ quê, nhớ đồng khi ông đã thoát ly hơn bốn mươi năm. Quê tôi đã đô thị hóa. Những mảnh vườn chốn quê bị thu hẹp. Một vườn rau trên tầng cao với nhiều sắc mầu sự sống, chắc đã trở thành người bạn của những người hưu trí như cha.

Song có người lại phê phán tại sao phải nông thôn hóa đô thị như thế? Cách giải thích thông thường được cho là thiếu niềm tin với rau bán ngoài chợ vì trong đó tồn dư thuốc bảo vệ thực vật. Cách trồng rau trên sân thượng chỉ để mua lấy sự an tâm. Với cách làm này người dân tự an ủi là mình đang trồng rau sạch, góp phần cải thiện bữa ăn. Mà ngày nay bữa ăn đang thiếu sự an toàn. Từ nguồn nước cho tới các loại thực phẩm đang được bao phủ bởi nhiều thứ toan tính. Lợi nhuận được đặt cao hơn sức khỏe
đồng loại.

Cha tôi thường băn khoăn về rau ăn bán ngoài chợ suốt những năm tháng ông còn công tác. Bây giờ được ngơi nghỉ, an nhàn, ông ước giá mình có cả một tầng tum rộng để thỏa niềm chăm gieo những thức rau cho bữa ăn đa dạng. Ông sẽ trồng cả cây khế, cây vối, đu đủ, những thứ cây vốn gắn bó với tuổi thơ mỗi người nơi thôn quê. Ðó cũng là ước mơ của tôi, các bác hàng xóm là bạn của cha và biết bao người khác. Chẳng thế mà ngày nay có đủ muôn hình vạn trạng dịch vụ cung cấp giá thể, cây giống và công nghệ chế tác giàn cây, có cả dịch vụ người chăm sóc rau.

Khoan nói đến chuyện có nông thôn hóa đô thị hay không. Việc lựa chọn đặt niềm tin vào những không gian trồng rau, rau treo tường là cách người dân thể hiện nhu cầu về những bữa ăn an toàn. Cuộc sống dù phát triển, nhưng môi trường và bữa ăn bị ảnh hưởng thì có còn là hạnh phúc không? Cái được nữa, những giàn rau treo cho thấy đã và đang hình thành một nhịp sống khác nơi đô thị.

Tản văn của CHU HẰNG