Hạt giống thời gian

Tôi có một cuộc sống khác ẩn dưới vẻ mặt thường ngày và những lời tâm sự sớm trở thành sáo rỗng bởi người ta không tin câu chuyện của tôi là sự thật. (23/09/2017)

TIN BÀI KHÁC

Tiếng vọng

  09/05/2020
Đêm đã xuống rất sâu, Viễn bỗng nghe thấy một tiếng ngựa hí dài, trầm buồn, vang lên miên mải. Dưới ánh trăng suông bên ngoài khung cửa sổ mở rộng, anh mơ hồ nhìn thấy một con ngựa trắng.  

Dịu dàng hương lúa

  25/04/2020
Tháng tư thênh thang xanh, sắc diệp lục như rót ra từ mênh mông mây trắng, để đọng lại thành đồng lúa tươi tắn màu hy vọng. Cữ này đồng lúa bời bời reo khi ngang thân phồng lên đầy sức sống. Người nông dân bảo là lúa qua thời con gái. Chỉ trong vài ngày, bụng lúa to nở ra bông lúa, chính là thời điểm lúa làm đòng, một giai đoạn quan trọng để khép hạt, bông lúa non thành những bông vàng chắc mẩy biết cúi mình xuống. Thời lúa làm đòng cũng gợi hình ảnh thiếu phụ thôn quê có cái duyên ngầm trong nết ăn, nết ở. 

Nắng triền sông

  11/04/2020
Gió bồng nắng rải lên cỏ cây ven sông. Con thuyền say ngủ, bỗng choàng tỉnh bởi những tiếng véo von trên những lùm cây ven bờ. Mặt sông tắm sương lấp lánh ánh mặt trời, khéo léo anh đưa tay vớt đõ tôm và những chiếc lờ đang tư lự bên mép sóng. Tôm chà nghều ngào búng tanh tách vào rổ, tôm trứng ì ạch nằm thở mắt óng lên ngơ ngác. Vài chú bống mít đen chũi béo mũm, bụng mỏng nổi cả trứng vàng, lũ cá rô cậy khỏe văng mình muốn nhảy ra khỏi đõ nhưng cũng không thoát. Anh mỉm cười hài lòng nghĩ tới bữa trưa nay. Phóng tầm mắt xuống những vạt hoa cải vàng rực anh lại mỉm cười nghĩ tới con bé mới lớn có đôi mắt to tròn mênh mang như một dòng sông đứng mê mải nhìn ngắm những vạt cải trổ ngồng và thốt lên:  

Dưới mái hiên nhà

  04/04/2020
Ở quê tôi, hầu hết các gia đình khi xây nhà đều chừa ra một khoảng trống nho nhỏ phía trước, đủ trải một manh chiếu nhỏ cho ba, bốn người ngồi, cùng ăn một bữa cơm, uống với nhau vài chén trà sen thơm nức. Có hỏi cũng không ai có câu trả lời chính xác, kể cả những lão làng, đầu tóc bạc phơ. Chỉ biết rằng đó là đặc điểm kiến trúc của làng quê truyền từ đời này sang đời khác, mà người ta quen gọi bằng cái tên thân thuộc: Hiên nhà. 

Món quà

  04/04/2020
"U nó” véo một cái vào vai Thường. Cũng vừa trở dậy vệ sinh, quay vào nằm tiếp thì gặp một giấc mơ ngắn, anh biết nàng lại gọi chồng dậy ăn bánh bao. Giọng ngọt như mía lùi. “Anh ơi các con dậy cả rồi”. Tối hôm qua Thường chỉ uống có năm chén hạt mít rượu ngâm chuối hột, xem phim “Sinh tử” rồi đi ngủ. Thế mà cũng hơi mền mệt. 

Bến hồng nhan

  28/03/2020
Tiết Thanh minh. Sông vẫn lạnh như băng. Gió từng cơn thưa thớt, buốt giá vào tận tâm can. Bên kia sông không một bóng người. Phía cuối bãi vài ngôi nhà bỏ hoang mái gianh đã mục nát càng làm bến sông thêm liêu quạnh. Ðâu đây có khóm hoa tầm xuân tỏa hương trong gió rét tơi bời. 

Bóng dông

  20/03/2020
“Gặp đói, tới đuôi mình dông còn dám ăn để sống đó con!”. Chị nhớ lúc nói câu này, mẹ đang làm dông. Tay mẹ đưa lên, trên bề mặt to bản của con dao mẹ cầm, chị soi được nửa bóng mặt mình. Lúc đó, mặt chắc còn bầu bĩnh. Thời nhỏ, ai cũng khen chị có cặp má nhìn muốn nựng. 

Mẹ

  13/03/2020
Tiếng lợn kêu eng éc xuyên qua màn đêm, xuyên qua bức vách, len lỏi vào những giấc mơ của hai chị em tôi. Cu Thạo choàng tỉnh, giật mình, xoay người từ cuối giường lộn lại ôm ghì lấy tôi. Một tay tôi luồn xuống dưới gáy Thạo cho nó gối đầu, tay kia tôi xoa lưng nó. 

Dưới những mênh mông

  07/03/2020
Truyện ngắn của Diệu Ái 

Vị sơn cước

  28/02/2020
Cậu ấm nhà ông Cả Phát khó bảo đến nỗi cả hai ông thầy đến dạy mới chỉ ăn được nửa tháng cơm nhà ông đã phải cáo từ. Có mỗi mụn con trai mà chữ thánh hiền không biết thì vàng bạc của cải nhiều mà làm gì. Ông Cả Phát thở dài mệt mỏi. Lão Bo, người hầu già an ủi: “Phải tìm cho cậu ấy một thầy đồ thật kiên tâm gắng sức may ra mới vỡ vạc được”.  

Rừng hát

  21/02/2020
Ngôi làng lạc giữa thung sâu, chỉ có cây rừng, tiếng suối, tiếng lá, chỉ có những bước chân của con thú mới tới được. Người dân ngày xưa phải vượt cả ngày đường rừng mới ra được thị trấn, ra được nơi để trao đổi hàng hóa. Mà gọi là trao đổi, buôn bán nhưng bà con làng Kông cũng chả có gì để trao đổi ngoài con gà, con heo nhà nuôi, nắm rau rừng hay vài con rùa suối. 

Vết dấu

  14/02/2020
Mẹ vừa nói vừa quày quả đi ra. Bóng mẹ lẫn vào bóng núi. Nơi mịt mùng những bụi lau xám bạc phếch. Như những đám mây nặng trĩu của những chiều cuối đông. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Chỉ có đá đập vào mắt. Chỗ nào cũng xám xịt, mịt mờ. Tôi muốn thoát khỏi cái xóm núi này. Nhưng mẹ lắc đầu. Chờ khi mẹ chết. Mẹ tàn nhẫn. Với tôi. Và với mẹ.