Hạt giống thời gian

Tôi có một cuộc sống khác ẩn dưới vẻ mặt thường ngày và những lời tâm sự sớm trở thành sáo rỗng bởi người ta không tin câu chuyện của tôi là sự thật. (23/09/2017)

TIN BÀI KHÁC

Lỗi hẹn với bến sông

  05/09/2019
Mùa thu nay rất đỗi dịu dàng. Dịu dàng từ dòng nước hiền hòa đến cả bãi bồi trồng ngô đang trổ đòng, đóng bắp, dập dờn những cánh cò bay la bay lả. 

Không còn hoa cúc dại

  23/08/2019
Mùa thu đã trở về. Hằng đêm, gió từ hồ Nguyệt đưa hơi thu luồn vào khe cửa các ngôi nhà hướng ra mặt hồ. Từ buổi sáng đầu tiên của mùa thu, khi cơn gió heo may vừa làm những bông ti gôn bên ngoài cửa sổ chao nhẹ, thì một luồng lành lạnh chạy dọc sống lưng người họa sĩ già, làm ông khẽ rùng mình. Còn vợ ông đã quên thả mấy bông nhài vào trong ấm chè. Món cốm xanh của bà Hạnh, láng giềng thân thiết của bà, mang cho thì không thể uống cùng chè vị suông… Đêm ấy, đến tận mười một giờ khuya, khi ông đã ngủ, bà vẫn không tài nào chợp mắt được. Nỗi nhớ cứ cuộn lên trong bà. Những đồi hoa cúc dại. Chấp chới trắng. Miên man trắng. Tất cả phủ ngập lên tâm hồn bà. Bà biết mình không còn được bao lâu… Bà muốn được một lần trở về nơi ấy, ấu thơ tươi hồng, thanh xuân rực rỡ của bà. Nhưng rồi bà cứ lần lữa mãi… 

Chờ bão

  17/08/2019
I Đó đúng là chuyện lạ đời! Người ta vẫn muốn tổ ấm đừng bao giờ xảy ra sứt mẻ. Người khác hằng ao ước bão gió hãy dừng ngoài cánh cửa, để ấm êm ngự mãi trong nhà, mà cây muốn im mà gió chẳng đừng. Nghịch cảnh ở đời là thế.  

Người đàn bà của bố

  09/08/2019
Bố ngồi trước mặt tôi: “Bố sẽ lấy vợ. Ý con thế nào?”. Trời! Bố tôi lấy vợ cơ đấy. Ðiều mà bao lâu nay tôi chẳng bao giờ nghĩ đến. Bố tôi, người đàn ông đã bước sang tuổi ngoài 60, cái tuổi chẳng còn trẻ nữa. Vậy mà giờ ông lại muốn lấy vợ. Tôi biết bố hỏi tôi là để thông báo còn bố đã quyết định. Thì cũng đúng, đó là việc của bố. Chúng tôi là con, không được phép cản. Mà ông cũng không làm gì sai. 

Người mắc lỗi

  02/08/2019
Tôi chuyển đến nhà trọ mới. Ngôi nhà xây cấp bốn đứng biệt lập, sâu hun hút trong ngõ, cạnh đường dẫn vào nghĩa trang. Đêm đầu tiên, tôi đang sắp xếp đồ đạc thì nghe tiếng đất đá ai đó ném vào tường, vào cửa bùm bụp. Tôi chạy ra, thấy một bóng người gầy nhẳng, dật dờ bước về phía nghĩa địa. Có lẽ đó là lời cảnh báo của xóm này với vợ chồng tôi rằng hãy liệu liệu mà sống không thì biết tay các ông. Nhìn ánh sáng lờ nhờ phát ra từ nghĩa địa, vợ tôi có vẻ sợ. Không gian yên ắng, lâu lâu mới có vài tiếng chó sủa nhặng lên. Hai vợ chồng tôi ở quê ra thành phố làm việc, hoàn cảnh gia đình khó khăn, tìm được chỗ trọ rộng và rẻ như thế này là tốt rồi. Tôi an ủi vợ: “Thôi thì mình cứ sống tốt với người ta, chắc người ta cũng tốt với mình”.  

Tim lửa

  25/07/2019
Đêm trên cánh đồng làng tĩnh mịch. Bầu trời không sao, thỉnh thoảng lại rực sáng lên bởi một loạt hỏa châu bắn lên từ chi khu. Cầm không muốn chèo ghe ra đồng nữa mà nằm trên ghe, ngước nhìn hỏa châu đang rỉ rả bay. Cô nhẹ nhàng vuốt lên cái vỏ sò trắng sáng, thứ vỏ được mài nhẵn để làm dây đeo cổ cho mấy cậu bé con. Trong đầu Cầm hiện lên hình ảnh một chàng trai đen nhẻm, chạy như bay trên bờ ruộng, miệng không ngớt xua bầy vịt chen chúc bơi dưới chân mình. Cầm cười, chạnh lòng. Thiết! Cầm chợt nhớ và lo cho Thiết quá. Mới đây thôi, ở giữa cánh đồng, Thiết còn nắm tay Cầm hứa hẹn: 

Mưa qua vòm xuyên mộc

  18/07/2019
Giống như một cơn sóng đột ngột xoáy qua vực nước ngầm, sáng thức dậy bỗng nhiên Duyên nói: Em sẽ đi khỏi đây. 

Ong bầu đậu đọt mù u

  14/07/2019
Út Lệ lại nằng nặc đòi gội đầu. Mặc cho ngoại húng hắng tiếng la từ nhà trên vọng xuống. Mặc cho má nhá cây đũa bếp, mắt trợn tròng, bậm môi dọa nạt. Út Lệ vẫn ôm cái khăn ra bến. Tiếng nước xối rào rạo. Một chiều tháng bảy, giữa mùa hạ, bông mù u rụng trắng bờ kinh.  

Mưa cuối mùa

  06/07/2019
Truyện ngắn của NÔNG QUỐC LẬP  

Cỏ màn tiên

  28/06/2019
Cô Nhạn vừa nghỉ hưu, học trò mỗi đứa một phương, mới kịp tụ hội về nhà cô hai lần vào dịp hè thì một buổi sáng, Trấn gọi điện báo tin: cô đã đi rồi. Lúc ấy Thuyên đang lăn lóc dưới cánh đồng làng Bến với đám ngô lai đang lún phún phun râu. Về bên cô, Thuyên nghẹn ngào nước mắt. Dòng người đưa tiễn cô về với đất mẹ chìm trong mầu trắng hoa tang. 

Sống với thời gian đã qua

  27/06/2019
Sống bằng ký ức. 

Miền quê xa tắp

  08/06/2019
Ngày mai, yêu cầu cậu đi Ninh Hà cho tôi! Nhìn sếp mặt đỏ gay giận dữ và đưa ra một phán quyết nặng trịch như vậy, tôi chỉ biết đứng im như đá. Rõ ràng sếp đang giận cá chém thớt. Tội của tôi là xuất hiện đúng lúc ông sếp tính khí thất thường ấy đang có chuyện bực mình. Mà chuyện ấy hẳn có liên quan đến Ninh Hà, một nơi xa tít mù tắp.