Văn chương Việt 2018, từ góc nhìn văn hóa

Nhìn nhận sâu về giá trị của văn chương những năm gần đây, đặc biệt là năm 2018, do thiếu hàm lượng văn hóa cần thiết và vốn sống trải nghiệm sâu sắc cho nên văn chương Việt hầu như không có lực đẩy mạnh mẽ, thiếu đà để thăng hoa.  (29/12/2018)

TIN BÀI KHÁC

Hoa đỏ

  07/03/2020
Nam Thanh 

Hội chùa Keo

  07/03/2020
Trần Thị Thắng  

Nỗi lòng cỏ may

  28/02/2020
 

Thân thương bóng tre quê

  28/02/2020
Một buổi chiều muộn, lang thang nơi một miền quê yên ả, bỗng nhiên bắt gặp rặng tre vàng óng. Không phải tre đằng ngà, là tre quê, đầy gai, những chiếc lá xanh đung đưa trong gió. Tôi say sưa đứng ngắm rặng tre làng, bỏ mặc đằng sau cô bạn đang mải mê tự chụp ảnh cho mình với mê man hoa dại. Cô bạn thời thơ ấu và rặng tre làm hồi ức tôi trở lại thời ấu thơ, nơi quê nhà chân đất đầu trần, rút nõn lá tre làm khuyên, đeo lủng lẳng từ tai cho tới tận đôi bàn chân nhỏ, mơ một ngày làm cô dâu được đeo nhiều khuyên vàng như thế.  

Rừng hát

  21/02/2020
Ngôi làng lạc giữa thung sâu, chỉ có cây rừng, tiếng suối, tiếng lá, chỉ có những bước chân của con thú mới tới được. Người dân ngày xưa phải vượt cả ngày đường rừng mới ra được thị trấn, ra được nơi để trao đổi hàng hóa. Mà gọi là trao đổi, buôn bán nhưng bà con làng Kông cũng chả có gì để trao đổi ngoài con gà, con heo nhà nuôi, nắm rau rừng hay vài con rùa suối. 

Về nghe

  21/02/2020
Nguyễn Thanh Tuấn Về sông thì gặp cánh đồng Nghe non màu lúa ngả lòng tháng hai 

Bên kia cây cầu hiện tại...

  21/02/2020
Có một dòng sông chảy uốn lượn quanh làng Hoành Nha (Nam Ðịnh) của tôi. Sông mang tên làng. Sông Hoành Nha do người làng tôi thuở khai hoang lấn biển đã đào nên để dẫn nước từ sông Sò về. Người ta gọi sông Hoành Nha là sông con và sông Sò là sông mẹ. Sông con “bú” từ “bầu sữa” sông mẹ mà bồi đắp phù sa vàng mỡ cho cánh đồng hoa màu, ngũ cốc những chiêm mùa chắc hạt, sai bông. Bắc trên dòng sông con ấy là những chiếc cầu, mà tôi nhớ nhất là cầu ông Kinh - nơi bàn chân thơ bé của tôi khi nhẩn nha, lúc tíu tít đi học trường làng mỗi sớm mai.  

Vết dấu

  14/02/2020
Mẹ vừa nói vừa quày quả đi ra. Bóng mẹ lẫn vào bóng núi. Nơi mịt mùng những bụi lau xám bạc phếch. Như những đám mây nặng trĩu của những chiều cuối đông. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Chỉ có đá đập vào mắt. Chỗ nào cũng xám xịt, mịt mờ. Tôi muốn thoát khỏi cái xóm núi này. Nhưng mẹ lắc đầu. Chờ khi mẹ chết. Mẹ tàn nhẫn. Với tôi. Và với mẹ. 

Nguồn hạnh phúc

  14/02/2020
Ngày xuân bên sông Hồng 

Cúi xuống cùng Xuân

  14/02/2020
Xuân đang thăm từng góc phố, ngôi nhà. Xuân ướp non mềm những tán lá, nhuộm thắm bao đóa hoa, làm rộn ràng quả tim thiếu nữ và nảy chồi cả những khát khao cống hiến. 

Khế ước của tâm hồn...

  08/02/2020
Có khi nào, đang mải mê trên hành trình vạn dặm, giữa bộn bề công việc hay miên man kỳ thú thưởng ngoạn cảnh sắc thiên nhiên, con người của những miền đất lạ, đang tưng bừng cảm xúc thăng hoa, bỗng ngỡ ngàng khi ngẫu nhiên gặp được ảnh hình, thanh âm, lời ăn tiếng nói hay cảnh vật có nét quen thuộc tương đồng - thế là nôn nao gợi nhớ, thế là thảng thốt giật mình: phải chi... phải chi... ơi chốn quê nhà! 

Cây trà mi hoa đỏ

  08/02/2020
Ngày hai sáu Tết.