Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Thứ Sáu, 26/10/2018, 10:51:50
 Font Size:     |        Print
 

Có vẻ như công việc làm báo để lại nhiều dấu ấn trong thái độ thơ Nguyễn Thúy Quỳnh. Chị viết về thời sự đời sống bằng thái độ quyết liệt, dấn thân, không khoan nhượng trước sự u tối, trước bất công, ngang trái, đôi khi bất lực trước những gì vượt quá tầm tay...

Thế nhưng ở chùm thơ này, ta bắt gặp một “kênh” thơ khác - một Nguyễn Thúy Quỳnh của gia đình, đằm thắm và bé nhỏ trước tình yêu, mạnh mẽ và chở che đàn con, tinh tế và lo toan tới từng chi tiết cuộc sống. Với những cung bậc cảm xúc ấy, thơ như được thả lỏng, thoát khỏi những bận bịu thế sự, tự do giãi bày nỗi lòng rất mực đàn bà, đề cao giá trị gia đình và tìm ra chân dung hạnh phúc.

Sinh năm 1968, quê ở Nam Định, sống tại Thái Nguyên, Nguyễn Thúy Quỳnh hiện là Tổng Biên tập báo Văn nghệ Thái Nguyên, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Chị đã in bốn tập thơ, trong đó tập mới nhất Hai phía phù sinh vừa xuất bản năm 2018.

Nhà thơ HỮU VIỆT chọn và giới thiệu

TẶNG CÁC CON Ở ISHINOMAKI

(Gửi tới 30 em bé Nhật ở Ishinomaki, mười ngày sau động đất và sóng thần vẫn chờ bố mẹ đến đón)


Ở nơi này tất cả đều lặng lẽ

bàn tay ra dấu khẽ khàng

bước chân thì thầm

đến những trang sách cũng tự sang rất nhẹ

ai cũng sợ làm đau sự chờ đợi của các con

làm đau ba mươi ánh mắt

mười ngày qua chỉ chăm chăm một hướng cổng trường.



Giá có phép mầu ùa vào cánh cổng trống trơn kia

những gương mặt thân yêu hiện ra sau cửa sổ

vòng tay cha vạm vỡ mùi biển

vòng tay mẹ mặn mòi vị sushi

những mùi thơm thuộc quen đã mười ngày xa vắng

về ôm các con thật chặt, thật đầy!



Trong yên lặng, các con ngồi

thời gian ngưng sau cánh cửa

ngoài kia giữa hoang tàn

hàng triệu người vẫn kiếm tìm không mệt mỏi

cả Đất Nước Mặt Trời đang gắng gỏi

đưa những vòng tay thơm về với các con.



Có thể ngày mai các con sẽ nén nỗi đau trong tim mà lớn lên

như dân tộc kiên cường của mình,

cứ im lặng mà dựng lên sừng sững một tượng đài Nhật Bản

nhưng lúc này mẹ thấy mình yếu hèn và bất lực

nước mắt chẳng giúp gì được các con trong khoảnh khắc khủng khiếp này.



Và vì thế,

mẹ biết tim mình suốt đời sẽ còn dư chấn.

BUỔI CHIỀU CUỐI CÙNG



Sách đã gọn gàng trên kệ

Sàn nhà sạch bong

Chậu cảnh cuối cùng đã tưới xong

Người khách cuối cùng rời đi sau một lời chúc đẹp

Cầu dao đã dập

Cả tòa nhà cơ quan lặng phắc



Chỉ còn ta với ấm trà vừa pha



Pha trà đãi khách

Khách chưa kịp chờ trà ngấm đã vội đi

Ngoài kia nườm nượp chợ đông

Trăm nghìn âm thanh theo Tết về

Người rẽ lao xao tìm lối



Ta làm chi với ấm trà bé nhỏ

Đang lặng lẽ tỏa hương?



Thanh khiết còn một chút này

Tĩnh lặng còn một chút này

Năm cũ chiều nay chưa qua

Năm mới ngày mai chưa tới



Ta một mình trong nhập nhoạng chiều

luẩn quẩn nghĩ về việc làm sao mang theo, làm sao để lại.



Trà một mình thơm.

BIÊN BẢN BUỔI CHIỀU CHƯA ĐẶT TÊN



Trong bóng chiều chạng vạng

chúng tôi ngồi bên nhau

cùng bầy chữ



phía trước là cánh đồng khô cằn

dòng sông cạn và cơn dông mù mịt



trong bóng chiều chạng vạng

có đôi mắt từ miền sáng tối nghìn năm

nghiêm nghị nhìn chúng tôi

có đôi tai mọc từ triệu đôi tai vô tăm tích

lắng về phía chúng tôi

có nhịp rì rầm từ non cao bể thẳm

gõ không ngừng vào óc chúng tôi

có nước mắt của Mẹ

chảy âm thầm vào tim chúng tôi



trong bóng chiều chạng vạng

chúng tôi ngồi bên nhau

cởi bỏ sự câm lặng truyền kiếp

thả bầy chữ

qua cánh đồng, dòng sông, những cơn dông

qua thăm thẳm bóng đêm

về miền Ánh Sáng.

Chia sẻ