Con chữ vùng cao hết khô lại ướt

Một năm học mới đã đến. Với nhiều làng bản nơi miền quan san nghèo khó, đấy là một sự kiện không kém phần ấn tượng. Ðơn giản vì sẽ không có gì để nhớ nếu ở đó không có những lớp học - những lớp học bám vào sườn núi như thể mọc ra từ lòng đất. Tre nứa đơn sơ, nắng mưa dầu dãi, những trang sách giáo khoa cũng bạc màu như đất và trên những gương mặt lấm láp của học trò, chúng tôi như đọc được những khát vọng lấp lánh, tinh khôi. (13/09/2019)

TIN BÀI KHÁC

Chầm chậm với Ðà Lạt

  18/10/2019
Dù thành phố nhiều thay đổi khi làn gió đô thị đã thổi đến cả những gốc thông già, những con dốc vắng, Ðà Lạt vẫn có gì đó chầm chậm, an nhiên. 

Nguyện liên hoa

  11/10/2019
Chuyến xe khách dừng lại Cấm Sơn lúc sáu giờ chiều, nắng đã nhạt mầu trên những triền núi xanh xa tít. Bây giờ trời đã cuối thu, thị trấn nằm giữa thung lũng nên mặt trời lặn xuống rất nhanh, phút chốc rặng xuyên mộc chạy dọc hai bên đường đã chìm vào hoàng hôn tĩnh lặng. Cha đứng đợi Thùy ở ngã ba đầu con dốc với nụ cười hiền hậu như biết bao lần vẫn chờ đón cô con gái đi xa trở lại thăm nhà:  

Đi tìm mùa thu

  11/10/2019
 

Cánh buồm đỏ thắm

  11/10/2019
Nhân đọc lại tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nga Alexandre Grin (1880 - 1932)  

Lối cỏ may

  11/10/2019
 

Đôi mắt sông Côn

  11/10/2019
An Vinh nép mình bên sông Côn yên bình. Những chiều bình dị trong nắng nhẹ, tôi vẫn về nghe sông Côn và những trảng cây hai bên bờ cùng hát, quyện vào tiếng chim trời trong ngần tha thiết. Cây cũng làm dáng cho khúc sông quê đã trở thành huyền thoại miền đất võ. Làng tôi cổ kính đã sinh ra bao chàng trai tuấn tú, sức vóc, nhập ngũ, lên đường bảo vệ đất nước, những người phụ nữ đảm đang ở nhà làm lụng, miệt mài trên cánh đồng, nuôi dưỡng những đứa con. Sông Côn nghe có vẻ khô cứng, chắc nịch, nhưng lại hiền hòa đi qua biết bao ngôi làng ở huyện Tây Sơn, huyện Tuy Phước và thị xã An Nhơn (Bình Định), mang nước nuôi bao cánh đồng xanh nằm xen với núi thấp. Làng có nhiều người con gái giỏi múa roi, đi quyền nhưng lại rất xinh đẹp, nết na, da trắng. Những câu tục ngữ “Trai An Thái, gái An Vinh”, “Roi Thuận Truyền, quyền An Vinh”… ra đời chính từ những cuộc hẹn hò của trai gái những làng võ hai bờ sông Côn và các làng võ từ thuở xưa, nay vẫn trở thành thứ đặc sản mà đi đến bất cứ nơi nào, người con An Vinh cũng lấy làm tự hào.  

Như những dòng sông

  05/10/2019
Chị dắt chúng tôi đến cột mốc 241 (Tân Châu - An Giang). Ðó là ranh giới duy nhất chưa bị con nước xóa nhòa ở nơi sông Tiền đang vào mùa nước lớn. Trong cái nắng gắt gay vùng biên giới, đá và nền xi-măng hắt ra cái nóng bỏng rát. Bóng các chị thoăn thoắt di chuyển, người quét, người lau, người nhổ cỏ… Tít trên đỉnh cột cờ chót vót, đôi lá cờ phần phật bay trong gió. 

Chút đó thôi

  05/10/2019
 

Những cánh đồng mùa thu

  05/10/2019
 

Mùa thơm vườn mẹ

  05/10/2019
Vào ngày được chút thảnh thơi, tôi thường trở về vườn cây của mẹ để sà dưới tán cây đã nuôi tôi lớn. Vùng quê nhà cửa san sát nhưng vẫn còn đó những ngôi vườn hoa quả thơm lừng. Nhà nào cũng tận dụng khoảnh đất để trồng nơi này là bưởi, chỗ kia là cây roi, cây nhãn lúc lỉu quả. Ô nhỏ hơn thì trồng sen cạn, hoa giấy hoặc tường vi. 

Nắng đồng cừu

  27/09/2019
- Xém nữa tiêu cha cái ống kiếng!