Văn chương Việt 2018, từ góc nhìn văn hóa

Nhìn nhận sâu về giá trị của văn chương những năm gần đây, đặc biệt là năm 2018, do thiếu hàm lượng văn hóa cần thiết và vốn sống trải nghiệm sâu sắc cho nên văn chương Việt hầu như không có lực đẩy mạnh mẽ, thiếu đà để thăng hoa.  (29/12/2018)

TIN BÀI KHÁC

Dịu dàng hương lúa

  25/04/2020
Tháng tư thênh thang xanh, sắc diệp lục như rót ra từ mênh mông mây trắng, để đọng lại thành đồng lúa tươi tắn màu hy vọng. Cữ này đồng lúa bời bời reo khi ngang thân phồng lên đầy sức sống. Người nông dân bảo là lúa qua thời con gái. Chỉ trong vài ngày, bụng lúa to nở ra bông lúa, chính là thời điểm lúa làm đòng, một giai đoạn quan trọng để khép hạt, bông lúa non thành những bông vàng chắc mẩy biết cúi mình xuống. Thời lúa làm đòng cũng gợi hình ảnh thiếu phụ thôn quê có cái duyên ngầm trong nết ăn, nết ở. 

Những mùa hoa đậu biếc

  18/04/2020
Tôi nhận ra mầu tím hoa đậu biếc đang lấp lánh trong ly trà trước mặt mình. Trà hoa đậu biếc. Mầu tím ấy, thức dậy ký ức một thời tuổi thơ tôi trong vắt, bình yên. 

Những sắc thái của trường ca

  11/04/2020
Nghĩ về trường ca Việt Nam hiện đại, tôi rất tâm đắc với ý kiến của TS Chu Văn Sơn: "Khi thơ trữ tình muốn trình bày những suy cảm về những vận động lớn lao, thậm chí, kỳ vĩ của đời sống bằng một hình thức lớn, khi ấy trường ca xuất hiện. Nói gọn hơn, khi thơ trữ tình muốn chiếm lĩnh thực tại ở cấp độ cái kỳ vĩ thì trường ca bắt đầu lên tiếng". Sau ngày đất nước thống nhất, trường ca ngày càng nở rộ. Có một thế hệ những nhà thơ đã đi qua chiến tranh và tìm đến trường ca như một cuộc đại kiểm kê, một lời tâm sự lớn trước những biến cố lịch sử: Hữu Thỉnh, Anh Ngọc, Nguyễn Ðức Mậu, Từ Nguyên Tĩnh, Lê Mạnh Tuấn, Phạm Hồ Thu, Nguyễn Hữu Quý, Nguyễn Thụy Kha, Thanh Thảo, Trần Anh Thái, Thi Hoàng… Và, những người trẻ tuổi hơn đang tiếp nối mạch nguồn thể loại ấy hôm nay: Nguyễn Quang Hưng, Ðoàn Văn Mật, Lý Hữu Lương, Thy Nguyên…  

Nắng triền sông

  11/04/2020
Gió bồng nắng rải lên cỏ cây ven sông. Con thuyền say ngủ, bỗng choàng tỉnh bởi những tiếng véo von trên những lùm cây ven bờ. Mặt sông tắm sương lấp lánh ánh mặt trời, khéo léo anh đưa tay vớt đõ tôm và những chiếc lờ đang tư lự bên mép sóng. Tôm chà nghều ngào búng tanh tách vào rổ, tôm trứng ì ạch nằm thở mắt óng lên ngơ ngác. Vài chú bống mít đen chũi béo mũm, bụng mỏng nổi cả trứng vàng, lũ cá rô cậy khỏe văng mình muốn nhảy ra khỏi đõ nhưng cũng không thoát. Anh mỉm cười hài lòng nghĩ tới bữa trưa nay. Phóng tầm mắt xuống những vạt hoa cải vàng rực anh lại mỉm cười nghĩ tới con bé mới lớn có đôi mắt to tròn mênh mang như một dòng sông đứng mê mải nhìn ngắm những vạt cải trổ ngồng và thốt lên:  

Dưới mái hiên nhà

  04/04/2020
Ở quê tôi, hầu hết các gia đình khi xây nhà đều chừa ra một khoảng trống nho nhỏ phía trước, đủ trải một manh chiếu nhỏ cho ba, bốn người ngồi, cùng ăn một bữa cơm, uống với nhau vài chén trà sen thơm nức. Có hỏi cũng không ai có câu trả lời chính xác, kể cả những lão làng, đầu tóc bạc phơ. Chỉ biết rằng đó là đặc điểm kiến trúc của làng quê truyền từ đời này sang đời khác, mà người ta quen gọi bằng cái tên thân thuộc: Hiên nhà. 

Hội sau tôi về

  04/04/2020
Lê Xuân Tê 

Món quà

  04/04/2020
"U nó” véo một cái vào vai Thường. Cũng vừa trở dậy vệ sinh, quay vào nằm tiếp thì gặp một giấc mơ ngắn, anh biết nàng lại gọi chồng dậy ăn bánh bao. Giọng ngọt như mía lùi. “Anh ơi các con dậy cả rồi”. Tối hôm qua Thường chỉ uống có năm chén hạt mít rượu ngâm chuối hột, xem phim “Sinh tử” rồi đi ngủ. Thế mà cũng hơi mền mệt. 

Bến hồng nhan

  28/03/2020
Tiết Thanh minh. Sông vẫn lạnh như băng. Gió từng cơn thưa thớt, buốt giá vào tận tâm can. Bên kia sông không một bóng người. Phía cuối bãi vài ngôi nhà bỏ hoang mái gianh đã mục nát càng làm bến sông thêm liêu quạnh. Ðâu đây có khóm hoa tầm xuân tỏa hương trong gió rét tơi bời. 

Tiệc rừng

  28/03/2020
 

Lấp lánh mây xanh tóc trắng

  28/03/2020
(Ðọc Mây xanh tóc trắng của Thế Văn)★ Bởi thân tình, bởi biết tôi có làm thơ, đôi khi anh có đọc cho nghe mấy bài thơ anh viết. Tôi thấy anh có một phong thái riêng, bài nào cũng có ý tứ lạ và lời lẽ cô đúc, trau chuốt nhưng cũng không dễ cảm, dễ hiểu với khá đông người đọc ưa đọc qua là hiểu như đọc diễn ca. Anh cho biết, đã làm thơ từ ngày sinh viên nhưng ít ai biết, ít đưa ra ngoài. 

Bóng dông

  20/03/2020
“Gặp đói, tới đuôi mình dông còn dám ăn để sống đó con!”. Chị nhớ lúc nói câu này, mẹ đang làm dông. Tay mẹ đưa lên, trên bề mặt to bản của con dao mẹ cầm, chị soi được nửa bóng mặt mình. Lúc đó, mặt chắc còn bầu bĩnh. Thời nhỏ, ai cũng khen chị có cặp má nhìn muốn nựng.